Hình 1: Câu chuyện về tình mẫu tử
Long nói với mẹ rằng sắp tới có buổi họp phụ huynh đầu năm,
mẹ bé phải đến dự cùng với các vị phụ huynh của các bạn khác. Long cảm thấy
sợ vì đây là lần đầu tiên mẹ gặp cô giáo cùng cha mẹ của các bạn học khác.
Long rất xấu hổ vì vẻ bề ngoài của mẹ cậu, mẹ cậu tuy là một người phụ nữ xinh
đẹp nhưng bị tật ở chân, cậu sợ khi mẹ đến mọi người sẽ chỉ trỏ, cười cợt mẹ.
Nhưng Long chưa từng hỏi mẹ tại sao mẹ lại bị như vậy.
Vào buổi họp mặt, mọi người không hề cười đùa về tật ở chân
mẹ như cậu đã tưởng tượng nhưng cậu bé vẫn xấu hổ và giấu mình vào một góc tránh
mặt mọi người.
Ở đó, cậu bé nghe được mẹ mình nói chuyện với cô
giáo."Chân chị bị tật có nặng không ạ? Chắc chị vất vả nuôi bé lắm !” Cô
giáo của cậu hỏi. Người mẹ trả lời, "Khi Long còn bé, do không cẩn thận,
khu bếp nhà tôi bị cháy, lúc đấy tôi đang ở ngoài sân."
Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá
cao, và thế là tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang
rơi xuống người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Vất tật ở chân từ đó mà
thành.
"Bị tật ở chân
như này khó khăn vất vả lắm cô ạ, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối
tiếc về điều mình đã làm.Cuộc sống của tôi trở nên ý nghĩa vì có cháu và sự kỳ
diệu mà Long mang lại cho cuộc đời tôi khiến tôi vô cùng hạnh phúc. Cuộc sống củatôi hạnh phúc muôn màu đều đến từ Long. "Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ
nấp của mình về phía Mẹ, nước mắt lưng tròng. Cậu bé ôm lấy Mẹ mình và cảm nhận
được sự hy sinh của Mẹ dành cho mình. Cậu bé nắm chặt tay Mẹ suốt cả ngày hôm
đó như không muốn rời.







0 comments:
Đăng nhận xét