Không có gì là không thể với một người luôn biết cố gắng

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: NHỮNG NGƯỜI BẠN NÊN CÓ

Trong cuộc sống có rất nhiều người bạn, nhưng thực sự đâu mới là những người bạn mà bạn thực sự nên có! Bạn thấy những người bạn gần gũi nhất với mình như thế nào? Họ là người tốt bụng, hài hước, dễ đồng cảm, hay thân thiện? Họ có thể có một trong những phẩm chất trên nhưng lý do thực sự khiến bạn làm thân với họ là vì họ có được những phẩm chất mà bạn mong bản mình có.


Sau đây là 10 người bạn mà chúng ta cần có trong cuộc sống của mình:
– Một người thầy, họ là người người cố vấn. Đây là người cho bạn những lời khuyên chân thành.
– Một người nuôi dưỡng – để bạn có thể tin tưởng và dựa dẫm vào người đó.
– Một người bạn đồng minh – người sẽ luôn luôn ủng hộ, đồng hành cùng bạn.
– Một người bạn tâm hồn – người luôn có chung suy nghĩ và quan điểm với bạn.
– Một người bạn đồng nghiệp – người mà bạn có thể trò chuyện thân mật, chia sẻ mọi điều với người đó ở nơi làm việc.
– Một người bạn thuở ấu thơ – người đó sẽ giúp bạn nhớ lại một tuổi thơ êm đẹp.
– Một người bạn trong cùng một hội – đó là người mà ta thân thiết nhất trong cùng một hội nhóm cùng tham gia, ví dụ như hội yêu thơ, hội cầu lông, hội các nữ doanh nhân…. để cùng vui chơi, trao đổi kiến thức, kinh nghiệm trong cuộc sống.
– Bạn đồng cảnh – đó là những người có cùng cảnh ngộ với bạn, người ấy sẽ có những cảm giác giống như bạn, sẽ thấu hiểu hoản cảnh của bạn.
– Một người bạn cùng trong cơn khủng hoảng – người sẽ cùng bạn chia sẻ nỗi đau trong cuộc sống.
– Người đối lập với bạn – đó là người sẽ bù đắp những điểm yếu của bạn. Người đó sẽ giúp bạn khám phá những niềm vui mới trong cuộc sống.
Một người bạn có thể cùng lúc đảm nhiệm các vai trò khác nhau nhưng nên nhớ rằng không có một người nào có thể đáp ứng được tất cả mọi mong muốn và yêu cầu trên của bạn. Nếu bạn cứ đòi hỏi điều đó thì mối quan hệ của bạn với người đó sẽ rất căng thẳng và không lâu bền. Chính vì vậy, bạn chớ vội đi kiếm tìm những người bạn mới mà bằng cách nào đó chứng tỏ cho những người bạn cũ của bạn thấy bạn đánh giá họ cao như thế nào



BÀI HỌC CUỘC SỐNG: BẠN THÂN VÀ NGƯỜI QUEN

Bạn có nghĩ rằng có sự khác nhau giữa việc là người quen và bạn thân. Cuộc sống dù ngắn hay dài đều tồn tại những mối quan hệ. Ngoài tình thân và tình yêu thì các mối quan hệ còn lại bạn gọi nó là gì. Có người gộp chúng vào một nhóm là tình bạn. Nhưng liệu tình bạn đó có thật sự chất lượng. Liệu chúng ta có nên phân biệt người bạn và người quen?


Người quen là những người mà bạn biết tên, người mà bạn gặp mỗi lần bây giờ và về sau, người mà bạn hầu như cư xử bình thường và là người mà bạn cảm thấy dễ chịu.
Đó là người mà bạn có thể mời đến nhà và nói về một vài điều gì đó. Nhưng họ không phải là người để bạn chia sẻ mọi thứ về cuộc sống của bạn, những hành động của họ thỉnh thoảng bạn không hiểu nổi bởi vì bạn không biết đủ về họ.
Trái lại, bạn thân lại là người mà bạn yêu mến. Không phải là bạn “đang yêu” họ nhưng bạn quan tâm đến họ và bạn nghĩ về họ khi họ không còn ở ngay cạnh bạn. Đó sẽ là người làm cho bạn nhớ lại khi bạn thấy một cái gì đó mà họ thích và bạn biết điều đó vì bạn rất hiểu họ. Họ là người mà bạn có hình ảnh và khuông mặt của họ trong trí óc của bạn.
Bạn thân là người mà bạn cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh vì bạn biết họ luôn quan tâm để ý đến bạn. Họ gọi đến chỉ để biết bạn có khỏe không, có ổn không mà không cần giải thích vì sao. Họ tâm sự với bạn thật lòng trong lần đầu tiên gặp mặt và bạn cũng thế. Và bạn biết khi bạn gặp rắc rối, họ sẽ có mặt ngay lập tức để lắng nghe bạn.
Bạn thân là người sẽ luôn là người không cười nhạo hay làm tổn thương bạn và nếu họ có làm tổn thương bạn thì họ sẽ cố gắng hết sức để an ủi bạn. Họ là người bạn yêu mến.
Bạn thân là người cùng bạn khóc khi họ bị rớt trong kì thi và trong những bài ca chia tay ở một cuộc đi chơi hay một buổi lễ tốt nghiệp. Họ là người khi bạn ôm chặt, bạn không nghĩ sẽ ôm họ trong bao lâu và ai sẽ là người đầu tiên buông ra.
Rất có thể họ sẽ là người giữ nhẫn cho bạn trong ngày cưới hay có thể họ là người chia tay với bạn trong ngày cưới cũng có thể đó là người mà bạn kết hôn. Và họ sẽ là người sẽ khóc với bạn trong ngày cưới bởi vì họ hạnh phúc và họ tự hào.
Họ sẽ luôn là chỗ dựa cho bạn. Họ dắt bạn đi trên con đường của bạn. Họ dõi theo cuộc sống của bạn. Cuộc sống của bạn sẽ không như thế nếu vắng đi hình bóng của người bạn ấy.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: KHOẢNH KHẮC YẾU ĐUỐI

Trong cuộc sống, đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn. Với một cử chỉ nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.



Một ngày nọ, khi tôi còn học năm đầu tiên trường trung học, tôi nhìn thấy một anh bạn cùng lớp đang đi từ trường học về nhà. Cậu ấy là Kyle.
Có vẻ như cậu ta đang vác tất cả sách của mình trên lưng. Tôi thầm nghĩ: “Tại sao lại có một kẻ mang cả đống sách về nhà vào ngày thứ sáu nhỉ?. Chắc chắn đó phải là một tên khùng”. Tôi đã lên cả một chương trình cho kỳ nghỉ cuối tuần (những bữa tiệc và một trận đá banh với bạn bè trưa mai) thế nên tôi nhún vai và tiếp tục đi.
Khi tôi đang bước đi, có một đám thanh niên chạy về phía cậu ta. Họ lao vào Kyle, hất văng tất cả đống sách khỏi tay cậu ta và ngáng chân cho cậu ngã nhào xuống đất bẩn. Cặp kính của Kyle văng ra, tôi thấy nó rơi trong cỏ cách cậu ta khoảng 3m. Cậu ngước lên và tôi nhìn thấy nỗi buồn khủng khiếp trong mắt cậu. Trái tim mách bảo tôi chạy về phía Kyle trong khi cậu bò quanh tìm kính, và tôi thấy cậu ứa nước mắt.
Khi tôi nhặt và đưa kính cho Kyle, tôi nói: “Những tên kia thật ngu ngốc, bọn chúng thật sự không biết cách sống cho ra hồn”. Kyle nhìn tôi và nói “Cám ơn cậu nhé!”. Một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Kyle. Đó là nụ cười biết ơn rất chân thành. Tôi giúp Kyle nhặt sách lên, và hỏi cậu ta đang sống ở đâu. Hóa ra cậu ta sống gần nhà tôi. Tôi hỏi tại sao trước đây tôi chưa hề thấy cậu ta. Cậu trả lời rằng trước đây đã học ở một trường tư. Tôi chưa từng được học tại một trường tư cho trẻ con. Chúng tôi nói chuyện trên suốt đường về, và tôi mang giúp Kyle chồng sách cồng kềnh kia. Kyle hóa ra là một cậu bé hiền lành và dễ thương, tôi hỏi cậu có muốn chơi đá banh với tôi và lũ bạn trong ngày thứ bảy. Và Kyle đồng ý.
Sau đó, chúng tôi chơi với nhau suốt kỳ nghỉ cuối tuần và càng hiểu Kyle bao nhiêu, tôi càng thích cậu bấy nhiêu. Và tất cả bạn bè tôi cũng vậy.
Đến sáng thứ hai, tôi lại gặp Kyle với chồng sách to tướng kia. Tôi gọi cậu dừng lại và bảo: “Ê này, cậu sẽ thành lực sỹ nếu cứ vác đống sách này mỗi ngày đấy Kyle à!” Cậu ta cười và đưa tôi phân nữa chổ sách ấy.
Trong suốt bốn năm sau đó, tôi và Kyle trở thành bạn thân. Khi chúng tôi tốt nghiệp trung học, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện vào đại học. Kyle đã quyết định học ở Georgetown, và tôi sẽ đi Duke. Tôi biết chúng tôi sẽ luôn là bạn, và sự xa cách không bao giờ là vấn đề. Kyle muốn trở thành một bác sỹ, còn tôi cố gắng để trở thành một cầu thủ. Kyle từ biệt cả lớp, tôi trêu chọc cậu ấy suốt buổi. Kyle phải chuẩn bị một bài diễn văn tốt nghiệp, tôi thì rất thư thái vì không phải đứng nói trước mọi người như thế.
Trong ngày lễ tốt nghiệp, tôi nhìn thấy Kyle, trông cậu ta thật bảnh. Cậu là một trong những người đạt kết quả cao trong những năm trung học. Cậu tự tin và thật phong độ với cặp kính trắng. Cậu ấy hẹn hò nhiều hơn tôi và mọi cô gái đều thích cậu. Thỉnh thoảng tôi cũng có cảm thấy ghen tỵ. Hôm nay cũng thế, tôi thấy Kyle có vẻ căng thẳng với bài diễn văn. Do đó, tôi đánh nhẹ vào lưng cậu và nói: “Này Kyle, cậu lớn, sẽ tốt thôi!”, Cậu nhìn tôi với cái nhìn biết ơn và mỉm cười nói: “Cảm ơn!”. Khi vào bài diễn văn, cậu hắng giọng và bắt đầu nói lớn:
“Ngày tốt nghiệp là lúc để chúng ta cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn trong suốt những năm học khó khăn. Cha mẹ, thầy cô, anh chị em, hoặc một huấn luyện viên chẳng hạn… nhưng quan trọng vẫn là những người bạn. Tôi muốn nói với tất cả các bạn rằng làm bạn của một ai đó chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể tặng cho người bạn ấy. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện…”
Tôi nhìn bạn ấy. Không thể tin rằng cậu ta đang kể về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu đã định từ bỏ tất cả trong kỳ nghỉ hè cuối tuần đó. Kyle nhìn tôi rất chăm chú và mỉm cười với tôi. “Rất cảm ơn vì tôi đã được cứu sống, bạn tôi đã cứu tôi khỏi việc làm cái điều không thể nói ra”.
Tôi nghe tiếng xì xào nổi lên trong đám đông khi một người nổi tiếng, đẹp trai ấy kể về khoảng khắc yếu đuối nhất của cậu. Tôi thấy ba mẹ cậu nhìn tôi, họ mỉm cười. Không phải đến tận lúc này tôi mới nhận thấy sự biết ơn trong nụ cười ấy sâu sắc đến chừng nào.
Đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn, dù hành động đó vô cùng nhỏ nhoi. Với một cử chỉ dù là rất nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.
Chúa trời đã đặt tất cả chúng ta vào cuộc sống của nhau để chúng ta tác động lên nhau theo một cách nào đó. Hãy tìm những điều kì diệu nơi những người xung quanh cuộc sống của bạn.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: NÓ LÀ BẠN CHÁU!

“Nó là bạn cháu!” – Câu trả lời đầy cảm động khiến chúng ta tự hỏi: Liệu rằng trong cuộc sống này có còn những tình bạn đẹp như thế, một tình bạn vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết? – Một tình bạn khiến cho chúng ta rút ra được bài học học đắt giá cho tình bạn của mỗi chúng ta.


Tôi nghe câu chuyện này ở đất nước Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó liệu có thật hay không nhưng tôi biết có nhiều điều kì lạ hơn như thế đã xảy ra ở đất nước này.
John Mansur
Cho dù đã được định trước, những khối bê tông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một ngôi làng nhỏ phía ngoại ô. Một vài đứa trẻ chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, và trong số đó có một bé gái khoảng tám tuổi.
Dân làng đã liên lạc với quân đội Hoa Kỳ và yêu cầu giúp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng, một bác sĩ và một y tá người Mỹ mang dụng cụ y tế đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng, nếu không xử lí kịp thời nó sẽ chết vì mất máu quá nhiều.
Phải truyền máu ngay, một cuộc thử nghiệm nhanh cho thấy không ai trong số hai người Mỹ ở đây có cùng nhóm máu đó, nhưng đại đa số các đứa trẻ trong trại trẻ mô côi lại có.
Người bác sĩ biết vài tiếng Việt lơ lớ, còn cô y tá thì biết chút tiếng Pháp lõm bõm. Họ kết hợp với nhau và dùng điệu bộ, cử chỉ để giải thích cho bọn trẻ đang sợ hãi rằng nếu không kịp thời truyền máu cho bé gái thì chắc chắn nó sẽ chết. Vì vậy họ hỏi có em nào tình nguyện cho máu không.
Ðáp lại lời yêu cầu là sự im lặng cùng với những đôi mắt mở to. Một vài giây trôi qua, một cánh tay chậm chạp, run rẩy giơ lên, hạ xuống, rồi lại giơ lên.
“Ồ, cảm ơn, cháu tên là gì ?”-cô y tá hỏi bằng tiếng Pháp.
“Hân ạ”-cậu bé trả lời.
Họ nhanh chóng đặt Hân lên cáng, xoa cồn lên cách tay và cho kim vào tĩnh mạch. Hân nằm im không nói một lời nào.
Một lát sau, cậu bé nấc lên nhưng lại nhanh chóng lấy cánh tay còn lại che mặt. Ngườ Bác sĩ hỏi:”Có đau lắm không Hân ?”. Hân lắc đầu nhưng chỉ vài giây sau lại có vài tiếng nấc. Một lần nũa cậu bé cố chứng tỏ là mình không khóc. Bác sĩ hỏi kim có làm cho cậu đau không, nhưng cậu bé lại lắc đầu.
Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm, đều đều. Mắt nhắm nghiệm lại, cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn không cho những tiếng nấc thoát ra.
Các nhân viên y tế tỏ ra lo lắng. Rõ ràng là có điều gì không ổn rồi. Vừa lúc đó có một y tá người Việt đến. Thấy rõ vẻ căng thẳng trên gương mặt cậu bé, chị nhanh chóng nói chuyện với nó, nghe nó hỏi và trả lời bằng một giọng hết sức dịu dàng.
Sau một lúc, cậu bé ngừng khóc và nhìn chị y tá bằng ánh mắt hoài nghi. Chị y tá gật đầu. Cậu ta nhanh chóng trở nên nhẹ nhõm.
Chị y tá khẽ giải thích với những người Mỹ :”Cậu bé cứ nghĩ là mình sắp chết. Nó hiểu nhầm. Nó nghĩ các vị bảo nó cho hết máu để cứu sống cô bé kia”.
“Thế tại sao nó lại tự nguyện cho máu ?”-người y tá lục quân hỏi.
Chị y tá người Việt hỏi lại cậu bé và nhận được câu trả lời hết sức đơn giản: “Vì nó là bạn cháu”

BÀI HỌC LÃNH ĐẠO TỪ CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHĂN CỪU

Trong cuộc sống vẫn luôn tồn tại những nhân tố lãnh đạo tuyệt vời như bất biến về mặt thời gian và không ngừng được mở rộng về mặt không gian. Từ thời cổ xưa, cả thế giới luôn khát khao tìm kiếm những nhà lãnh đạo lớn. Quãng thời gian chiến tranh và hỗn loạn, các nhà lãnh đạo lớn thường xuất hiện để vạch ra con đường dẫn đến hoà bình. Khi đã hòa bình và thịnh vượng, các nhà lãnh đạo lớn vẫn rất cần thiết để duy trì hệ thống trật tự hay tìm ra các hướng đi phát triển mới.
Các nhà lãnh đạo lớn luôn nhận được sự ngưỡng mộ từ mọi người. Nhưng làm thế nào để chúng ta phân biệt được những nhà lãnh đạo thực thụ từ vô khối những con người khác nhau?



Nguyên lý bắt nguồn từ thời cổ xưa và vẫn đứng vững qua những trải nghiệm thời gian. Các nhà lãnh đạo lớn luôn tiến thẳng về phía trước, xây dựng các hướng đi, đảm bảo trật tự và chỉnh sửa các khiếm khuyết hay quy định khi cần thiết. Không dừng lại ở đó, họ là những người giàu tình cảm với các nhân viên. Các nhà lãnh đạo lớn khao khát sống cuộc sống của họ để phục vụ những nhu cầu của mọi người.
Điểm đáng thú vị là khi quan tâm tới những nhà lãnh đạo đáng kính trên thế giới và trong lịch sử loài người, chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy một hình ảnh tương đồng giữa những người chăn cừu và nhà lãnh đạo tài ba.
Không quá khó khăn để miêu tả các tính cảnh của một nhà lãnh đạo theo hình ảnh người chăn cừu. Có rất nhiều điều chúng ta có thể học hỏi được từ sự so sánh này.
Bằng việc khảo sát những tính cách, đặc điểm và tầm nhìn theo phương thức người chăn cừu, chúng ta có thể chuyển tiếp tới một cấp độ năng lực lãnh đạo mới:

1. NGƯỜI CHĂN CỪU NHẬN RA ĐÀN CỪU KHÔNG THỂ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ ANH TA MUỐN

Anh ta hiểu rằng đàn cừu không phải một công cụ, phương tiện để anh ta tự ý xử lý mà là nguồn trách nhiệm mà anh ta cần quan tâm, chăm sóc. Anh ta được trao quyền, được tin tưởng bởi một người khác, và rõ ràng phải trả lời trước một người có thẩm quyền lớn hơn.
Là một nhà lãnh đạo hiệu quả, anh ta hiểu rõ không chỉ những gì cấu thành nên một nhà lãnh đạo mà cả những gì phải phục tùng và quan tâm tới nữa. Việc hiểu và chấp nhận chu trình này sẽ trau dồi và củng cố các tính cách của một nhà lãnh đạo tài năng.

2. ĐÀN CỪU NGHE THẤY, NHẬN RA VÀ ĐI THEO GIỌNG NÓI CỦA NGƯỜI CHĂN CỪU

Hết sức tự nhiên, mọi người có xu hướng đi theo những gì quen thuộc. Lòng tin sẽ phát triển mạnh theo những kinh nghiệm có được từ các mối quan hệ tốt đẹp. Chúng ta thường nghe thấy rằng sự thân mật rất dễ dẫn tới sự bất tuân lệnh, nhưng nó cũng dẫn tới lòng tin tưởng và với thời gian cùng sự kiên trì, nó sẽ đem đến các mong đợi.

3. NGƯỜI CHĂN CỪU BIẾT RẤT RÕ ĐÀN CỪU VÀ ANH TA CÓ THỂ NHỚ TÊN TỪNG CON CỪU MỘT

Người chăn cừu sử dụng một hệ thống âm thanh, gõ lách cách và huýt gió để gọi đàn cừu. Những âm thanh này là khác biệt cho từng con cừu trong đàn và mỗi con cừu nhận ra và phản hồi theo từng âm thanh riêng biệt với nó.
Trong lãnh đạo, những sự quan tâm chân thành và gần gũi luôn được mọi người nhận rõ. Đương nhiên nhà lãnh đạo sẽ đạt được các kết quả tuyệt vời. Mối quan hệ với các nhân viên chính là chìa khoá – không một người chăn cừu nào có thể làm việc tốt mà không ở bên cạnh những con cừu.

4. NGƯỜI CHĂN CỪU LUÔN DẪN DẮT ĐÀN CỪU TỚI NHỮNG NƠI AN TOÀN NHẤT VÀ CÓ NHIỀU LỢI ÍCH NHẤT, ĐỒNG THỜI TRÁNH XA MỌI NGUY HIỂM

Về chiến lược, người chăn cừu ra ngoài chuồng trước đàn cừu nhằm xác định và tránh xa các tai hoạ và rồi đưa đàn cừu tới chỗ an toàn. Trong bất cứ trường hợp nào, anh ta cũng giữ vai trò dẫn dắt. Anh ta không bao giờ mong đợi đàn cừu sẽ gặp phải những hoàn cảnh mà anh ta không sẵn sàng đương đầu.
Người lãnh đạo kinh doanh cũng vậy. Anh ta luôn dẫn dắt nhân viên tới những nơi an toàn và nhiều ích lợi nhất. Nhà lãnh đạo phải có khả năng nhận diện các rủi ro và biết cách phòng tránh chúng.

5. NGƯỜI CHĂN CỪU LUÔN SẴN LÒNG ĐẶT NHỮNG NHU CẦU CẤP BÁCH VÀ SỨC KHOẺ CỦA ĐÀN CỪU LÊN TRƯỚC NHU CẦU CỦA BẢN THÂN MÌNH

Sức khoẻ tốt của đàn cừu là vô cùng quan trọng với người chăn cừu. Mục đích khác thường này đã khích lệ các quyết định của anh ta luôn hướng tới lợi ích của đàn cừu trước tiên. Cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, người chăn cừu luôn được chuẩn bị để “hy sinh tính mạng bản thân” cho đàn cừu.

6. CÓ SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NHỮNG ĐÔI TAY LÀM THUÊ VÀ NGƯỜI CHĂN CỪU

Những đôi tay làm thuê được khích lệ bởi các đồng tiền công. Còn người chăn cừu có mối quan tâm sâu xa và chân thành tới đàn cừu của anh ta. Anh ta là người chịu trách nhiệm cho những gì không phải của anh ta – theo đúng sự lựa chọn của anh ta. Và mối quan hệ của anh được đặc trưng vởi sự hiện diện lâu bền và xuyên suốt cho dù có hay không có tiền công.
Vào mọi thời điểm, người chăn cừu luôn sẵn lòng hy sinh cuộc sống của anh ta cho đàn cừu. Anh ta là một nhà lãnh đạo thực thụ đối với những người tưởng ở anh ta.
Người chăn cừu thực thụ hiểu rõ sự khác biệt quan trọng giữa sức mạnh (yếu tố đè nặng lên vai nhà lãnh đạo) với thẩm quyền (yếu tố thể hiện trách nhiệm và năng lực giải trình với cấp có quyền lực cao hơn).
Chắc chắn rằng, bức tranh người chăn cừu và hình ảnh nhà lãnh đạo tuy rất đơn giản, nhưng nó để lại nhiều bài học sâu sắc cho nghệ thuật quản lý ngày nay.