Cuộc sống của mỗi người đều có rất nhiều mối quan hệ, có những người bạn. Nhưng thế nào là tình bạn thật sự. Có lẽ, là khi chúng ta không ích kỉ cho riêng bản thân. Không rời bỏ người bạn khi gặp khó khan hay sự ích kỉ cá nhân. Và một bài học ý nghĩa cho tình bạn: đừng bao giờ bỏ rơi bạn bè vì sự ích kỷ bản thân. Nếu bạn làm được như vậy, Thiên Đàng chứ không phải Địa Ngục, chính là nơi dành cho bạn
Một
người đàn ông cùng đi với con chó trên đường. Anh ta thưởng ngoạn phong cảnh
tuyệt đẹp, rồi bỗng nhiên anh ta ý thức được rằng mình đã chết.
Anh nhớ
rằng, anh đã chết và con chó đang đi bên cạnh anh đã chết nhiều năm về trước.
Anh thẫn thờ tự hỏi không biết con đường này sẽ dẫn đưa anh tới đâu.
Đi mãi,
anh tới một bức tường đá cẩm thạch trắng chạy dọc theo con đường. Trên đỉnh một
ngọn đồi cao, bức tường được mở ra với một cái cổng tuyệt đẹp hình vòng cung
bằng ngọc trai, và con đường dẫn đến cái cổng như bằng vàng nguyên chất. Anh ta
và con chó bước tới cái cổng, anh thấy có một người ngồi sau một cái bàn giấy.
Khi đã đến
khá gần, anh gọi to, “Xin lỗi ông, ông có thể cho tôi biết đây là đâu?”
Người đàn
ông trả lời, “Thưa ông, đây là Thiên Ðàng.”
“Tốt quá!
Ông có nước uống không?
“Có chứ,
mời ông vào, tôi sẽ cho người mang nước có đá lạnh tới ngay.”
Người đàn
ông giơ tay và cái cổng bắt đầu mở ra.
Du khách
vừa hỏi vừa chỉ vào con chó, “Bạn tôi cũng có thể vào được không?”
“Thưa ông,
tôi rất tiếc, chúng tôi không chấp nhận vật nuôi trong nhà.”
Du khách
suy nghĩ một lát rồi quay trở lại con đường và tiếp tục đi với con chó.
Đi khá
lâu, tới đỉnh của một ngọn đồi khác, một con đường đất dẫn tới cổng của một
nông trại, như chưa bao giờ đóng kín cũng không có hàng rào bao quanh.
Đến gần
cổng, có một người đàn ông ở bên trong, đang đứng tựa vào gốc cây và đọc sách.
Du khách
kêu lớn, ”Xin lỗi ông!, ông có nước uống không ạ?”
“Có chứ, mời ông vào.”
Du khách
chỉ tay con chó, “Thế còn bạn của tôi thì sao?”
“Ông sẽ
thấy có một cái bát, nó bên cạnh cái bơm nước.”
Họ đi qua cánh
cổng, đúng thế, có một cái bơm nước bằng tay với một cái bát bên cạnh.
Du khách
đổ đầy nước vào cái bát, uống một hơi dài rồi cho con chó uống.
Khi cả hai
đã hết khát, du khách và con chó trở lại chỗ người đàn ông.
Du khách
khẽ hỏi, “Thưa ông, nơi này được gọi là gì?”
Ông trả
lời, “Ðây là Thiên Ðàng.”
Du khách
nói, “Thật khó hiểu. Người đàn ông ở phía dưới cũng gọi nơi đó là Thiên Ðàng. ”
“Ông muốn
nói đến chỗ có con đường bằng vàng và cái cổng bằng ngọc đúng không? Đó là Hỏa
Ngục.”
“Ông không
tức giận khi thấy họ dùng cái tên Thiên Đàng sao?”
“Không
đâu, chúng tôi sung sướng vì họ gạn lọc dùm chúng tôi những ai bỏ bạn bè thân
thuộc của họ ở lại đằng sau.”







0 comments:
Đăng nhận xét