Một ngày kia, Minh
đang trên đường từ trường trở về nhà sau buổi học. Dọc đường cậu thấy một cậu
bé cũng trạc tuổi như cậu đang đi phía trước làm rớt bọc đồ mang trên vai,
trong đó rơi ra rất nhiều sách vở, còn có cả hai chiếc áo len, một đôi găng
tay, một cây gậy chơi bóng chày và một máy thu băng.
Minh giúp cậu ta nhặt các thứ vung vãi trên đường.
Và do cả hai cùng đi về một hướng nên Minh mang giúp cậu ta một ít đồ đạc. Vừa
đi vừa nói chuyện, Minh được biết cậu ta tên Nam, rất mê các trò chơi điện tử,
đang gặp phải rất nhiều rắc rối (học dở tệ) với các môn học ở trường, và vừa
chia tay với bạn gái.
Theo con đường họ đến nhà Nam trước, Minh được cậu
ta mời vào nhà uống nước và xem một số bộ phim truyền hình. Buổi trưa hôm đó
trôi qua tương đối dễ chịu với những trận cười đùa nho nhỏ và những cuộc nói
chuyện tâm tình giữa hai người.
Sau đó Minh trở về nhà. Từ đó cả hai tiếp tục gặp
nhau, thi thoảng ở trường hoặc cùng đi ăn trưa... Rồi cả hai cùng học cấp II,
cùng vào một trường cấp III và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè trong suốt thời gian
nhiều năm sau đó.
Khi những năm dài đằng đẵng ở trường trung học kết
thúc, ba tuần lễ trước ngày tốt nghiệp, Nam bảo rằng cậu có chuyện cần nói với
Minh. Nam nhắc lại cái ngày cách đây nhiều năm khi họ lần đầu tiên gặp nhau trên đường đi học về.
"Minh, có bao giờ cậu tự hỏi vì sao tớ mang
vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?". Nam hỏi và rồi tự giải
đáp: "Bữa đó tớ dọn dẹp sạch sẽ ngăn tủ cá nhân của mình tại trường vì tớ
không muốn để lại một đống hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đã đánh cắp một
lượng thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trên đường về nhà để tự tử.
Nhưng sau khi gặp cậu, nói chuyện cười đùa với cậu,
tớ đã nhận ra rằng nếu tớ tự giết chết mình, tớ sẽ mất đi cơ hội vui đùa như đã
có với cậu và có thể sẽ còn mất rất nhiều cơ hội sau đó nữa. Cậu thấy đấy Minh,
khi cậu giúp tớ nhặt những đồ vật rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thật ra
đã giúp tớ còn nhiều hơn việc đó. Cậu đã cứu sống cả cuộc đời tớ".







0 comments:
Đăng nhận xét