Không có gì là không thể với một người luôn biết cố gắng

Thứ Hai, 30 tháng 10, 2017

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: NHỮNG NGƯỜI BẠN NÊN CÓ

Trong cuộc sống có rất nhiều người bạn, nhưng thực sự đâu mới là những người bạn mà bạn thực sự nên có! Bạn thấy những người bạn gần gũi nhất với mình như thế nào? Họ là người tốt bụng, hài hước, dễ đồng cảm, hay thân thiện? Họ có thể có một trong những phẩm chất trên nhưng lý do thực sự khiến bạn làm thân với họ là vì họ có được những phẩm chất mà bạn mong bản mình có.


Sau đây là 10 người bạn mà chúng ta cần có trong cuộc sống của mình:
– Một người thầy, họ là người người cố vấn. Đây là người cho bạn những lời khuyên chân thành.
– Một người nuôi dưỡng – để bạn có thể tin tưởng và dựa dẫm vào người đó.
– Một người bạn đồng minh – người sẽ luôn luôn ủng hộ, đồng hành cùng bạn.
– Một người bạn tâm hồn – người luôn có chung suy nghĩ và quan điểm với bạn.
– Một người bạn đồng nghiệp – người mà bạn có thể trò chuyện thân mật, chia sẻ mọi điều với người đó ở nơi làm việc.
– Một người bạn thuở ấu thơ – người đó sẽ giúp bạn nhớ lại một tuổi thơ êm đẹp.
– Một người bạn trong cùng một hội – đó là người mà ta thân thiết nhất trong cùng một hội nhóm cùng tham gia, ví dụ như hội yêu thơ, hội cầu lông, hội các nữ doanh nhân…. để cùng vui chơi, trao đổi kiến thức, kinh nghiệm trong cuộc sống.
– Bạn đồng cảnh – đó là những người có cùng cảnh ngộ với bạn, người ấy sẽ có những cảm giác giống như bạn, sẽ thấu hiểu hoản cảnh của bạn.
– Một người bạn cùng trong cơn khủng hoảng – người sẽ cùng bạn chia sẻ nỗi đau trong cuộc sống.
– Người đối lập với bạn – đó là người sẽ bù đắp những điểm yếu của bạn. Người đó sẽ giúp bạn khám phá những niềm vui mới trong cuộc sống.
Một người bạn có thể cùng lúc đảm nhiệm các vai trò khác nhau nhưng nên nhớ rằng không có một người nào có thể đáp ứng được tất cả mọi mong muốn và yêu cầu trên của bạn. Nếu bạn cứ đòi hỏi điều đó thì mối quan hệ của bạn với người đó sẽ rất căng thẳng và không lâu bền. Chính vì vậy, bạn chớ vội đi kiếm tìm những người bạn mới mà bằng cách nào đó chứng tỏ cho những người bạn cũ của bạn thấy bạn đánh giá họ cao như thế nào



BÀI HỌC CUỘC SỐNG: BẠN THÂN VÀ NGƯỜI QUEN

Bạn có nghĩ rằng có sự khác nhau giữa việc là người quen và bạn thân. Cuộc sống dù ngắn hay dài đều tồn tại những mối quan hệ. Ngoài tình thân và tình yêu thì các mối quan hệ còn lại bạn gọi nó là gì. Có người gộp chúng vào một nhóm là tình bạn. Nhưng liệu tình bạn đó có thật sự chất lượng. Liệu chúng ta có nên phân biệt người bạn và người quen?


Người quen là những người mà bạn biết tên, người mà bạn gặp mỗi lần bây giờ và về sau, người mà bạn hầu như cư xử bình thường và là người mà bạn cảm thấy dễ chịu.
Đó là người mà bạn có thể mời đến nhà và nói về một vài điều gì đó. Nhưng họ không phải là người để bạn chia sẻ mọi thứ về cuộc sống của bạn, những hành động của họ thỉnh thoảng bạn không hiểu nổi bởi vì bạn không biết đủ về họ.
Trái lại, bạn thân lại là người mà bạn yêu mến. Không phải là bạn “đang yêu” họ nhưng bạn quan tâm đến họ và bạn nghĩ về họ khi họ không còn ở ngay cạnh bạn. Đó sẽ là người làm cho bạn nhớ lại khi bạn thấy một cái gì đó mà họ thích và bạn biết điều đó vì bạn rất hiểu họ. Họ là người mà bạn có hình ảnh và khuông mặt của họ trong trí óc của bạn.
Bạn thân là người mà bạn cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh vì bạn biết họ luôn quan tâm để ý đến bạn. Họ gọi đến chỉ để biết bạn có khỏe không, có ổn không mà không cần giải thích vì sao. Họ tâm sự với bạn thật lòng trong lần đầu tiên gặp mặt và bạn cũng thế. Và bạn biết khi bạn gặp rắc rối, họ sẽ có mặt ngay lập tức để lắng nghe bạn.
Bạn thân là người sẽ luôn là người không cười nhạo hay làm tổn thương bạn và nếu họ có làm tổn thương bạn thì họ sẽ cố gắng hết sức để an ủi bạn. Họ là người bạn yêu mến.
Bạn thân là người cùng bạn khóc khi họ bị rớt trong kì thi và trong những bài ca chia tay ở một cuộc đi chơi hay một buổi lễ tốt nghiệp. Họ là người khi bạn ôm chặt, bạn không nghĩ sẽ ôm họ trong bao lâu và ai sẽ là người đầu tiên buông ra.
Rất có thể họ sẽ là người giữ nhẫn cho bạn trong ngày cưới hay có thể họ là người chia tay với bạn trong ngày cưới cũng có thể đó là người mà bạn kết hôn. Và họ sẽ là người sẽ khóc với bạn trong ngày cưới bởi vì họ hạnh phúc và họ tự hào.
Họ sẽ luôn là chỗ dựa cho bạn. Họ dắt bạn đi trên con đường của bạn. Họ dõi theo cuộc sống của bạn. Cuộc sống của bạn sẽ không như thế nếu vắng đi hình bóng của người bạn ấy.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: KHOẢNH KHẮC YẾU ĐUỐI

Trong cuộc sống, đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn. Với một cử chỉ nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.



Một ngày nọ, khi tôi còn học năm đầu tiên trường trung học, tôi nhìn thấy một anh bạn cùng lớp đang đi từ trường học về nhà. Cậu ấy là Kyle.
Có vẻ như cậu ta đang vác tất cả sách của mình trên lưng. Tôi thầm nghĩ: “Tại sao lại có một kẻ mang cả đống sách về nhà vào ngày thứ sáu nhỉ?. Chắc chắn đó phải là một tên khùng”. Tôi đã lên cả một chương trình cho kỳ nghỉ cuối tuần (những bữa tiệc và một trận đá banh với bạn bè trưa mai) thế nên tôi nhún vai và tiếp tục đi.
Khi tôi đang bước đi, có một đám thanh niên chạy về phía cậu ta. Họ lao vào Kyle, hất văng tất cả đống sách khỏi tay cậu ta và ngáng chân cho cậu ngã nhào xuống đất bẩn. Cặp kính của Kyle văng ra, tôi thấy nó rơi trong cỏ cách cậu ta khoảng 3m. Cậu ngước lên và tôi nhìn thấy nỗi buồn khủng khiếp trong mắt cậu. Trái tim mách bảo tôi chạy về phía Kyle trong khi cậu bò quanh tìm kính, và tôi thấy cậu ứa nước mắt.
Khi tôi nhặt và đưa kính cho Kyle, tôi nói: “Những tên kia thật ngu ngốc, bọn chúng thật sự không biết cách sống cho ra hồn”. Kyle nhìn tôi và nói “Cám ơn cậu nhé!”. Một nụ cười rạng rỡ trên gương mặt Kyle. Đó là nụ cười biết ơn rất chân thành. Tôi giúp Kyle nhặt sách lên, và hỏi cậu ta đang sống ở đâu. Hóa ra cậu ta sống gần nhà tôi. Tôi hỏi tại sao trước đây tôi chưa hề thấy cậu ta. Cậu trả lời rằng trước đây đã học ở một trường tư. Tôi chưa từng được học tại một trường tư cho trẻ con. Chúng tôi nói chuyện trên suốt đường về, và tôi mang giúp Kyle chồng sách cồng kềnh kia. Kyle hóa ra là một cậu bé hiền lành và dễ thương, tôi hỏi cậu có muốn chơi đá banh với tôi và lũ bạn trong ngày thứ bảy. Và Kyle đồng ý.
Sau đó, chúng tôi chơi với nhau suốt kỳ nghỉ cuối tuần và càng hiểu Kyle bao nhiêu, tôi càng thích cậu bấy nhiêu. Và tất cả bạn bè tôi cũng vậy.
Đến sáng thứ hai, tôi lại gặp Kyle với chồng sách to tướng kia. Tôi gọi cậu dừng lại và bảo: “Ê này, cậu sẽ thành lực sỹ nếu cứ vác đống sách này mỗi ngày đấy Kyle à!” Cậu ta cười và đưa tôi phân nữa chổ sách ấy.
Trong suốt bốn năm sau đó, tôi và Kyle trở thành bạn thân. Khi chúng tôi tốt nghiệp trung học, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện vào đại học. Kyle đã quyết định học ở Georgetown, và tôi sẽ đi Duke. Tôi biết chúng tôi sẽ luôn là bạn, và sự xa cách không bao giờ là vấn đề. Kyle muốn trở thành một bác sỹ, còn tôi cố gắng để trở thành một cầu thủ. Kyle từ biệt cả lớp, tôi trêu chọc cậu ấy suốt buổi. Kyle phải chuẩn bị một bài diễn văn tốt nghiệp, tôi thì rất thư thái vì không phải đứng nói trước mọi người như thế.
Trong ngày lễ tốt nghiệp, tôi nhìn thấy Kyle, trông cậu ta thật bảnh. Cậu là một trong những người đạt kết quả cao trong những năm trung học. Cậu tự tin và thật phong độ với cặp kính trắng. Cậu ấy hẹn hò nhiều hơn tôi và mọi cô gái đều thích cậu. Thỉnh thoảng tôi cũng có cảm thấy ghen tỵ. Hôm nay cũng thế, tôi thấy Kyle có vẻ căng thẳng với bài diễn văn. Do đó, tôi đánh nhẹ vào lưng cậu và nói: “Này Kyle, cậu lớn, sẽ tốt thôi!”, Cậu nhìn tôi với cái nhìn biết ơn và mỉm cười nói: “Cảm ơn!”. Khi vào bài diễn văn, cậu hắng giọng và bắt đầu nói lớn:
“Ngày tốt nghiệp là lúc để chúng ta cảm ơn những người đã giúp đỡ bạn trong suốt những năm học khó khăn. Cha mẹ, thầy cô, anh chị em, hoặc một huấn luyện viên chẳng hạn… nhưng quan trọng vẫn là những người bạn. Tôi muốn nói với tất cả các bạn rằng làm bạn của một ai đó chính là món quà tuyệt vời nhất bạn có thể tặng cho người bạn ấy. Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện…”
Tôi nhìn bạn ấy. Không thể tin rằng cậu ta đang kể về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Cậu đã định từ bỏ tất cả trong kỳ nghỉ hè cuối tuần đó. Kyle nhìn tôi rất chăm chú và mỉm cười với tôi. “Rất cảm ơn vì tôi đã được cứu sống, bạn tôi đã cứu tôi khỏi việc làm cái điều không thể nói ra”.
Tôi nghe tiếng xì xào nổi lên trong đám đông khi một người nổi tiếng, đẹp trai ấy kể về khoảng khắc yếu đuối nhất của cậu. Tôi thấy ba mẹ cậu nhìn tôi, họ mỉm cười. Không phải đến tận lúc này tôi mới nhận thấy sự biết ơn trong nụ cười ấy sâu sắc đến chừng nào.
Đừng bao giờ xem thường sức mạnh của những hành động của bạn, dù hành động đó vô cùng nhỏ nhoi. Với một cử chỉ dù là rất nhỏ bạn có thể thay đổi cuộc đời một con người, theo chiều hướng tốt hơn hay xấu hơn.
Chúa trời đã đặt tất cả chúng ta vào cuộc sống của nhau để chúng ta tác động lên nhau theo một cách nào đó. Hãy tìm những điều kì diệu nơi những người xung quanh cuộc sống của bạn.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: NÓ LÀ BẠN CHÁU!

“Nó là bạn cháu!” – Câu trả lời đầy cảm động khiến chúng ta tự hỏi: Liệu rằng trong cuộc sống này có còn những tình bạn đẹp như thế, một tình bạn vượt qua cả ranh giới giữa sự sống và cái chết? – Một tình bạn khiến cho chúng ta rút ra được bài học học đắt giá cho tình bạn của mỗi chúng ta.


Tôi nghe câu chuyện này ở đất nước Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó liệu có thật hay không nhưng tôi biết có nhiều điều kì lạ hơn như thế đã xảy ra ở đất nước này.
John Mansur
Cho dù đã được định trước, những khối bê tông vẫn rơi xuống trại trẻ mồ côi trong một ngôi làng nhỏ phía ngoại ô. Một vài đứa trẻ chết ngay lập tức. Rất nhiều em khác bị thương, và trong số đó có một bé gái khoảng tám tuổi.
Dân làng đã liên lạc với quân đội Hoa Kỳ và yêu cầu giúp đỡ về mặt y tế. Cuối cùng, một bác sĩ và một y tá người Mỹ mang dụng cụ y tế đến. Họ nói rằng bé gái bị thương rất nặng, nếu không xử lí kịp thời nó sẽ chết vì mất máu quá nhiều.
Phải truyền máu ngay, một cuộc thử nghiệm nhanh cho thấy không ai trong số hai người Mỹ ở đây có cùng nhóm máu đó, nhưng đại đa số các đứa trẻ trong trại trẻ mô côi lại có.
Người bác sĩ biết vài tiếng Việt lơ lớ, còn cô y tá thì biết chút tiếng Pháp lõm bõm. Họ kết hợp với nhau và dùng điệu bộ, cử chỉ để giải thích cho bọn trẻ đang sợ hãi rằng nếu không kịp thời truyền máu cho bé gái thì chắc chắn nó sẽ chết. Vì vậy họ hỏi có em nào tình nguyện cho máu không.
Ðáp lại lời yêu cầu là sự im lặng cùng với những đôi mắt mở to. Một vài giây trôi qua, một cánh tay chậm chạp, run rẩy giơ lên, hạ xuống, rồi lại giơ lên.
“Ồ, cảm ơn, cháu tên là gì ?”-cô y tá hỏi bằng tiếng Pháp.
“Hân ạ”-cậu bé trả lời.
Họ nhanh chóng đặt Hân lên cáng, xoa cồn lên cách tay và cho kim vào tĩnh mạch. Hân nằm im không nói một lời nào.
Một lát sau, cậu bé nấc lên nhưng lại nhanh chóng lấy cánh tay còn lại che mặt. Ngườ Bác sĩ hỏi:”Có đau lắm không Hân ?”. Hân lắc đầu nhưng chỉ vài giây sau lại có vài tiếng nấc. Một lần nũa cậu bé cố chứng tỏ là mình không khóc. Bác sĩ hỏi kim có làm cho cậu đau không, nhưng cậu bé lại lắc đầu.
Bây giờ thì những tiếng nấc cách quãng nhường chỗ cho tiếng khóc thầm, đều đều. Mắt nhắm nghiệm lại, cậu bé đặt nguyên cả nắm tay vào miệng để ngăn không cho những tiếng nấc thoát ra.
Các nhân viên y tế tỏ ra lo lắng. Rõ ràng là có điều gì không ổn rồi. Vừa lúc đó có một y tá người Việt đến. Thấy rõ vẻ căng thẳng trên gương mặt cậu bé, chị nhanh chóng nói chuyện với nó, nghe nó hỏi và trả lời bằng một giọng hết sức dịu dàng.
Sau một lúc, cậu bé ngừng khóc và nhìn chị y tá bằng ánh mắt hoài nghi. Chị y tá gật đầu. Cậu ta nhanh chóng trở nên nhẹ nhõm.
Chị y tá khẽ giải thích với những người Mỹ :”Cậu bé cứ nghĩ là mình sắp chết. Nó hiểu nhầm. Nó nghĩ các vị bảo nó cho hết máu để cứu sống cô bé kia”.
“Thế tại sao nó lại tự nguyện cho máu ?”-người y tá lục quân hỏi.
Chị y tá người Việt hỏi lại cậu bé và nhận được câu trả lời hết sức đơn giản: “Vì nó là bạn cháu”

BÀI HỌC LÃNH ĐẠO TỪ CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHĂN CỪU

Trong cuộc sống vẫn luôn tồn tại những nhân tố lãnh đạo tuyệt vời như bất biến về mặt thời gian và không ngừng được mở rộng về mặt không gian. Từ thời cổ xưa, cả thế giới luôn khát khao tìm kiếm những nhà lãnh đạo lớn. Quãng thời gian chiến tranh và hỗn loạn, các nhà lãnh đạo lớn thường xuất hiện để vạch ra con đường dẫn đến hoà bình. Khi đã hòa bình và thịnh vượng, các nhà lãnh đạo lớn vẫn rất cần thiết để duy trì hệ thống trật tự hay tìm ra các hướng đi phát triển mới.
Các nhà lãnh đạo lớn luôn nhận được sự ngưỡng mộ từ mọi người. Nhưng làm thế nào để chúng ta phân biệt được những nhà lãnh đạo thực thụ từ vô khối những con người khác nhau?



Nguyên lý bắt nguồn từ thời cổ xưa và vẫn đứng vững qua những trải nghiệm thời gian. Các nhà lãnh đạo lớn luôn tiến thẳng về phía trước, xây dựng các hướng đi, đảm bảo trật tự và chỉnh sửa các khiếm khuyết hay quy định khi cần thiết. Không dừng lại ở đó, họ là những người giàu tình cảm với các nhân viên. Các nhà lãnh đạo lớn khao khát sống cuộc sống của họ để phục vụ những nhu cầu của mọi người.
Điểm đáng thú vị là khi quan tâm tới những nhà lãnh đạo đáng kính trên thế giới và trong lịch sử loài người, chúng ta có thể dễ dàng nhìn thấy một hình ảnh tương đồng giữa những người chăn cừu và nhà lãnh đạo tài ba.
Không quá khó khăn để miêu tả các tính cảnh của một nhà lãnh đạo theo hình ảnh người chăn cừu. Có rất nhiều điều chúng ta có thể học hỏi được từ sự so sánh này.
Bằng việc khảo sát những tính cách, đặc điểm và tầm nhìn theo phương thức người chăn cừu, chúng ta có thể chuyển tiếp tới một cấp độ năng lực lãnh đạo mới:

1. NGƯỜI CHĂN CỪU NHẬN RA ĐÀN CỪU KHÔNG THỂ LÀM BẤT CỨ ĐIỀU GÌ ANH TA MUỐN

Anh ta hiểu rằng đàn cừu không phải một công cụ, phương tiện để anh ta tự ý xử lý mà là nguồn trách nhiệm mà anh ta cần quan tâm, chăm sóc. Anh ta được trao quyền, được tin tưởng bởi một người khác, và rõ ràng phải trả lời trước một người có thẩm quyền lớn hơn.
Là một nhà lãnh đạo hiệu quả, anh ta hiểu rõ không chỉ những gì cấu thành nên một nhà lãnh đạo mà cả những gì phải phục tùng và quan tâm tới nữa. Việc hiểu và chấp nhận chu trình này sẽ trau dồi và củng cố các tính cách của một nhà lãnh đạo tài năng.

2. ĐÀN CỪU NGHE THẤY, NHẬN RA VÀ ĐI THEO GIỌNG NÓI CỦA NGƯỜI CHĂN CỪU

Hết sức tự nhiên, mọi người có xu hướng đi theo những gì quen thuộc. Lòng tin sẽ phát triển mạnh theo những kinh nghiệm có được từ các mối quan hệ tốt đẹp. Chúng ta thường nghe thấy rằng sự thân mật rất dễ dẫn tới sự bất tuân lệnh, nhưng nó cũng dẫn tới lòng tin tưởng và với thời gian cùng sự kiên trì, nó sẽ đem đến các mong đợi.

3. NGƯỜI CHĂN CỪU BIẾT RẤT RÕ ĐÀN CỪU VÀ ANH TA CÓ THỂ NHỚ TÊN TỪNG CON CỪU MỘT

Người chăn cừu sử dụng một hệ thống âm thanh, gõ lách cách và huýt gió để gọi đàn cừu. Những âm thanh này là khác biệt cho từng con cừu trong đàn và mỗi con cừu nhận ra và phản hồi theo từng âm thanh riêng biệt với nó.
Trong lãnh đạo, những sự quan tâm chân thành và gần gũi luôn được mọi người nhận rõ. Đương nhiên nhà lãnh đạo sẽ đạt được các kết quả tuyệt vời. Mối quan hệ với các nhân viên chính là chìa khoá – không một người chăn cừu nào có thể làm việc tốt mà không ở bên cạnh những con cừu.

4. NGƯỜI CHĂN CỪU LUÔN DẪN DẮT ĐÀN CỪU TỚI NHỮNG NƠI AN TOÀN NHẤT VÀ CÓ NHIỀU LỢI ÍCH NHẤT, ĐỒNG THỜI TRÁNH XA MỌI NGUY HIỂM

Về chiến lược, người chăn cừu ra ngoài chuồng trước đàn cừu nhằm xác định và tránh xa các tai hoạ và rồi đưa đàn cừu tới chỗ an toàn. Trong bất cứ trường hợp nào, anh ta cũng giữ vai trò dẫn dắt. Anh ta không bao giờ mong đợi đàn cừu sẽ gặp phải những hoàn cảnh mà anh ta không sẵn sàng đương đầu.
Người lãnh đạo kinh doanh cũng vậy. Anh ta luôn dẫn dắt nhân viên tới những nơi an toàn và nhiều ích lợi nhất. Nhà lãnh đạo phải có khả năng nhận diện các rủi ro và biết cách phòng tránh chúng.

5. NGƯỜI CHĂN CỪU LUÔN SẴN LÒNG ĐẶT NHỮNG NHU CẦU CẤP BÁCH VÀ SỨC KHOẺ CỦA ĐÀN CỪU LÊN TRƯỚC NHU CẦU CỦA BẢN THÂN MÌNH

Sức khoẻ tốt của đàn cừu là vô cùng quan trọng với người chăn cừu. Mục đích khác thường này đã khích lệ các quyết định của anh ta luôn hướng tới lợi ích của đàn cừu trước tiên. Cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, người chăn cừu luôn được chuẩn bị để “hy sinh tính mạng bản thân” cho đàn cừu.

6. CÓ SỰ KHÁC BIỆT GIỮA NHỮNG ĐÔI TAY LÀM THUÊ VÀ NGƯỜI CHĂN CỪU

Những đôi tay làm thuê được khích lệ bởi các đồng tiền công. Còn người chăn cừu có mối quan tâm sâu xa và chân thành tới đàn cừu của anh ta. Anh ta là người chịu trách nhiệm cho những gì không phải của anh ta – theo đúng sự lựa chọn của anh ta. Và mối quan hệ của anh được đặc trưng vởi sự hiện diện lâu bền và xuyên suốt cho dù có hay không có tiền công.
Vào mọi thời điểm, người chăn cừu luôn sẵn lòng hy sinh cuộc sống của anh ta cho đàn cừu. Anh ta là một nhà lãnh đạo thực thụ đối với những người tưởng ở anh ta.
Người chăn cừu thực thụ hiểu rõ sự khác biệt quan trọng giữa sức mạnh (yếu tố đè nặng lên vai nhà lãnh đạo) với thẩm quyền (yếu tố thể hiện trách nhiệm và năng lực giải trình với cấp có quyền lực cao hơn).
Chắc chắn rằng, bức tranh người chăn cừu và hình ảnh nhà lãnh đạo tuy rất đơn giản, nhưng nó để lại nhiều bài học sâu sắc cho nghệ thuật quản lý ngày nay.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: TÔI KHÔNG BIẾT BƠI

Cuộc sống khó khăn đôi khi tạo cho chúng ta những áp lực, những sự gò bó, khiến chúng ta không dám sống thật với bản thân, không dám phơi bày những thứ không tốt hay thiếu sót của bản thân. Những bài học bạn nên rút ra rằng, sẽ có một ngày chính sự giấu diếm đó sẽ là con dao hai lưỡi quay ra làm hại bạn. Vì thế hãy mạnh dạn đối diện, thay đổi để cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thản hơn.



Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy , có hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng tôi . Trước tiên , tôi đã chắc rằng mình sắp chết đuối . Sau nữa tôi thấy ân hận vì đã nói dối Kenny.
Quá vui sướng vì được Kenny rủ đi bơi , tôi không thể bảo với Kenny rằng tôi không biết bơi . Có ai tin rằng một đứa trẻ 14 tuổi lại không biết bơi cơ chứ ?
Người ta nói rằng trước khi bạn chết vài phút trước đó, quá khứ và kỷ niệm sẽ ào về trong tâm trí của bạn. Trong trường hợp của tôi lúc đó cũng có vẻ có phần đúng. Tôi đã nhận thức được lí do tại sao tôi phải nói dối. Chuyện đã xảy ra từ năm lớp 3. Tôi là một cô bé còi cộc và chậm chạp nhất trong lớp . Nell , cô bạn lớn nhất lớp thường trêu tôi rằng:
_ Mũi cà chua, bé hạt tiêu .
Tôi trở nên tự ty và mặc cảm về bản thân. Tôi bị ám ảnh bởi cái tên đó rất nhiều năm tiếp theo. Lên trung học tôi và Nell không còn liên lạc nữa, nhưng những lời chọc ghẹo của bạn ấy vẫn ám ảnh tôi, nếu muốn kết bạn thì tôi phải tạo ra một vỏ bọc khác cho mình, tôi phải giả vờ nhiều lần. Thỉnh thoảng điều đó không bị phát hiện ra, nhưng thỉnh thoảng nó lại làm tôi mất đi nhiều bạn bè hơn, cũng như lòng tin của họ .
Tôi đã cố quẫy đạp nhưng như thế lại càng chìm sấu hơn. Tôi thấy đầu mình nặng trĩu trong nước. Tôi đã muốn buông xuôi …
Bất thình lình có cái gì đó đội vào chân tôi. Bấy giờ tôi cảm giác được đó là đầu của ai đó, rồi cổ, rồi không phải một mà là hai bờ vai vững chãi. Bờ vai của Kenny, chính là Kenny, tôi bám chặt lấy vai bạn ấy …
_ Tại sao bạn bảo tôi rằng bạn biết bơi? Kenny hỏi tôi với giọng đầy lo lắng và giận dữ
_ Tôi không biết bạn và mọi người nghĩ gì về tôi. Không ai ở tuổi tôi dám mở miệng nói rằng: ” Tôi không biết bơi cả”.
_ Sara à, không có gì xấu hổ với 2 chữ “không biết ”, “không thể” cả. Bất kì cũng có một điều gì đó mà chính mình không thể làm được. Tốt nhất là hãy chấp nhận nó và nhìn nhận điều đó một cách tích cực hơn là để điều đáng tiếc hơn xảy ra.
_ Tôi biết bạn đúng, nhưng … Kenny ơi, tôi xin lỗi, xin lỗi vì đã nối dối bạn.
_ Ổn rồi. Không sao đâu. Khi nào bạn rảnh tôi sẽ chỉ bạn cách bơi nhé. Hãy nhớ khi bạn có thể biến cái “không biết”, “không thể” thành “cái biết”, “có thể” thì hãy làm ngay bây giờ. Khi bạn không thể thay đổi nó, đừng cố. Hãy chấp nhận nó. Khi bạn nhìn nhận bản thân mình một cách thẳng thắn, mọi người cũng sẽ nhìn nhận bạn. Sự thật sẽ luôn luôn chiến thắng.
Tôi luôn nhớ những gì Kenny đã nói với tôi. Tôi nghĩ về điều đó khi tôi và Martha nói chuyện về kì nghỉ hè xắp tới. Tôi nghĩ về điều đó trong suốt các buổi cắm trại, nơi chúng tôi bắt đầu kết bạn từ nhiều vùng miền khác đến, tôi nghĩ về điều đó và sống thật với bản thân trong nhiều năm kế tiếp, từ một cô bé , một sinh viên cho đến khi trưởng thành. Thỉnh thoảng tôi mong có cơ hội nói tiếng cảm ơn với Kenny về lời khuyên chân thành của bạn ấy vào năm đó:
Khi bạn có thể biến cái “tôi không thể” thành “tôi có thể”. Hãy mạnh dạn làm đi. Khi bạn không thể thay đổi, hãy chấp nhận, đừng cố gắng. Khi bạn sống thật với chính bản thân mình, mọi người cũng sẽ chấp nhận bạn. Sự thật sẽ luôn chiến thắng.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: NƠI CẤT GIẤU TÌNH BẠN

Bạn nghĩ sao về  những vết thương sâu mà tình bạn mang lại? Cuộc sống vốn có những tình bạn thật đẹp nhưng đâu phải tình bạn nào cũng thế. Có những mối quan hệ lại như vết dao cứa vào lòng ta một vết thương sâu sắc.



Tôi xây cho mình một vương quốc riêng biệt. Vương quốc đó sẽ toàn là châu báu ngọc ngà. Có những cuốn sách đi theo tôi từ thuở ấu thơ, có những câu chữ vụng về khi tập trải lòng mình lên giấy, có niềm đam mê một môn thể thao, có những bài hát mà giai điệu có thể ru hồn tôi trong dòng chảy tha thiết, êm ái. Và quan trọng nhất là có những người bạn…
Bạn của tôi giống như những hạt pha lê lấp lánh. Cất kỹ trong hộp thì sẽ mờ đi, nhưng nếu đeo chúng thường xuyên thì mỗi ngày mỗi sáng thêm.
Bạn của tôi như những tia nắng mai, chiếu sáng, rực rỡ, trong lành, không vướng cát bụi. Sáng sớm, tôi đi giữa chút nắng long lanh phảng phất trên những hạt sương đêm mà cảm nhận sự bình yên trong tâm hồn.
Bạn của tôi tựa như con đường lặng lẽ để những lần ngơ ngẩn giữa cuộc sống bộn bề có thể đặt dấu chân an lành. Con đường giữa đêm tối ấy có vầng sáng dịu dàng trải lên, tôi thanh thản bước qua những muộn phiền cùng sự đồng cảm sâu sắc trong thinh lặng.
Bạn của tôi sẽ là gió, êm đềm và mát rượi. Gió thổi, gió rong chơi, gió huyền bí và gió đi khắp nơi. Những câu chuyện bất tận về cuộc sống, những bài ca hùng vĩ về đất trời, dệt nên muôn màu sắc âm thanh quanh một tôi nhỏ bé và khép mình.
Bạn của tôi cũng giống như mưa. Mưa vào buổi sáng như rải ngọc, dịu dàng và thơm thảo. Mưa buổi trưa làm xoa dịu những muộn phiền và vẽ mảng màu huyền hoặc trên đường về. Mưa buổi chiều lại mạnh mẽ và say mê, như đàn một bản nhạc rộn rã. Mưa đêm rả rích, khẽ vỗ về giấc mơ đẹp. Tôi ngồi nhìn mưa, tôi đi dạo giữa màn mưa bất tận, nép mình vào ảo tưởng để lãng quên bụi đường, mệt mỏi.
Bạn của tôi chính là cánh đồng sau mùa gặt còn thơm mùi lúa mới, còn ngất ngây vị sữa từ lòng đất mẹ, còn gian khó gốc rạ quắt queo mà vàng màu rơm rực rỡ giữa ký ức xa xăm…
Bạn của tôi tựa như dòng sông chảy miết. Tiếng hát ma mị của nước, sự trù phú đôi bờ, bờ cát sỏi in hằn dấu chân vỗ lên những mơ ước xa vời của tôi và niềm an ủi diệu vợi.
Nơi cất giấu tình bạn
Thế mà… Một ngày tôi chợt nhận ra.
Chuỗi hạt pha lê đứt tung vì sợi dây cốt lõi quá mỏng manh.
Nắng sớm có lẫn bụi cát làm cay mắt người đồng hành.
Con đường ấy không còn dành cho riêng tôi, những vết chân giẫm lên nhau, xô đẩy, ồn ào, tôi trượt khỏi chuyến đi tìm đồng cảm với bao nhiêu hụt hẫng.
Gió giận dữ đập vào mắt, rất đau. Không dịu dàng, không mơn man, không hiếu thắng và hung dữ đạp đổ tất cả. Tôi nhốt mình trong phòng kín, tôi và gió, chẳng quen biết nhau!
Mưa quấn chân những lúc vội vã. Cứ yếu đuối mà làm mê muội người ta luẩn quẩn trong ma trận của chính bản thân.
Cánh đồng ngăn không cho tôi vào nữa, thế giới ấy giờ đầy những ngọn cỏ rơm rớm máu, tự cứa vào mình sự trăn trở giữa phồn hội đô thành.
Dòng sông không còn xanh màu cây lá, mây trời mà vẩn đục khó hiểu. Nước không thể cất tiếng hát trong veo, bờ chẳng chân thành cát sỏi ngây ngô. Sông vét hết tinh hoa cho miền đất xa lắc để tôi cô đơn nhìn như một kẻ xa lạ.
Có lẽ giấc mơ nào cũng thế, dẫu có ám ảnh thì cũng sẽ nhạt nhòa đi!
Và thôi, tôi không cất tình bạn vào thiên nhiên nữa, kẻo làm mờ nét tinh khôi của đất trời. Tôi cất bạn tôi vào tim mình vậy, mỗi lần hụt hẫng là một lần thêm vết thương sâu sắc. Nhưng có hề gì đâu, sau những lần vấp ngã ấy tôi sẽ biết trân trọng những điều quý giá đích thực một cách trọn vẹn hơn.
Vương quốc tôi bây giờ lại có những kho báu rỗng. Tôi vẫn để đấy mà ngắm nhìn – để minh chứng về một thời dường như sắp đi qua!

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: NGƯỜI BẠN DŨNG CẢM

Bạn nghĩ sao về sự hi sinh trong tình bạn? Liệu có tình bạn nào tuyệt vời bằng sự hi sinh cho đối phương. Trong cuộc sống của chúng ta, hãy trân trọng những người bạn xung quanh, hãy cho đi và đừng nghĩ về sự đền đáp. Bởi bài học mà bạn rút ra được thật đáng quý cho một tình bạn đẹp!



Sam và Jason là đôi bạn rất thân thiết. Một ngày nọ, khi hai người rủ nhau đến thành phố Boston, họ đã gặp phải một tai nạn khủng khiếp. Sáng hôm sau, Jason thức dậy và chẳng còn nhìn thấy gì cả. Trong khi Sam vẫn còn đang bất tỉnh.
Bác sĩ Berkeley đứng ở bên cạnh giường bệnh nhìn vào biểu đồ nhịp tim của Sam, với sự lo lắng in lên trên khuôn mặt. khi nhìn thấy Sam mở mắt, ông tươi cười và hỏi: “hôm nay, anh thấy trong người thế nào rồi, Sam?” Sam gắng gượng để nở một nụ cười, ra vẻ đầy tự tin và nói: “hoàn toàn tuyệt vời, bác sĩ ạ! Tôi thực sự rất biết ơn những gì mà ông đã làm cho tôi.”.Bác sĩ Bekeley rất súc động vì hành động đó của Sam. Ông biết rằng bệnh nhân của mình còn đang rất yếu. Tất cả những gì mà ông có thể nói với Sam lúc ấy là: “anh quả là một ngưòi dũng cảm, Sam ạ! Chúa nhất định sẽ cùng anh vượt lên trong cuộc sống này,bằng cách này hay cách khác”. Khi ông định đến thăm các bệnh nhân khác, Sam đã gọi giật ông lại và nói như thể cầu xin: “hứa với tôi, ông sẽ không nói cho Jason bất cứ điều gì”. Bác sĩ nói với Sam bằng một ánh mắt chân thành: “anh biết là tôi sẽ không làm điều đó mà. Hãy tin tôi nhé”…
“Rất cảm ơn ông, Berkeley!”, Sam thì thầm. Anh mỉm cười và ngước lên trời cầu nguyện: “Hy vọng Người sẽ cho con được sống có ích trên thế gian này. Xin hãy cho con sức mạnh để đi qua những ngày tháng đen tối, Amen!”
Tháng sau, khi Jason đã hồi phục đáng kể ,cậu đến thăm Sam. Nhưng cậu ta cảm thấy vô cùng bất ngờ khi nhìn thấy tình trạng tồi tệ của Sam.
Sam đã trở thành một người tàn tật. Những lần thăm viếng của Jason cứ thưa dần, thưa dần khiến Sam vô cùng cô đơn và chán nản, bởi vì cậu yêu quý Jason hơn bất cứ ai. Vào một ngày Sam đã ra đi trong tuyệt vọng. Khi Jason nhận được tin báo về tang lễ của Sam, bác sĩ Berkeley đưa cho cậu ta một bức thư với một khuôn mặt đầy nét khó hiểu và nói: “Cái này là gửi cho anh, Jason. Sam đã nhờ tôi đưa cho anh”.
Trong lá thư Sam viết những dòng chữ nắn nót: “Jason à! Ngày trước, khi chúng ta nói đùa nhau, tớ đã hứa sẽ cho cậu mượn đôi mắt của tớ, nếu có bất cứ một diều gì không hay sảy ra. Và tớ đã thực hiện lời hứa ấy rồi. Bây giờ , tớ không thể làm điều gì khác hơn là nhờ Chúa Trời cho tớ nhìn thế giới qua đôi mắt của mình trên khuôn mặt cậu. Cậu vẫn luôn là người bạn thân thiết nhất của tớ, Sam.”
Khi Jason đọc xong, bác sĩ Berkeley khẽ nói trong sự nghẹn ngào: “Tôi đã hứa với Sam rằng giữ bí mật sự hy sinh của anh ấy. Anh ấy muốn giữ bí mật với anh. Nhưng bây giờ tôi không muốn động chạm đến nữa, vì tôi không nghĩ việc đó là xứng đáng với cậu ấy”.
Tất cả những gì mà Jason có thể làm bây giờ là đứng trôn chân ở đó với những giọt nước mắt hối hận lăn trên má, nghĩ về nhưng kỉ niệm với Sam và món quà quý giá mà Sam đã dành cho cuộc đời mình.
Làm những điều tốt đẹp cho bạn bè không bao giờ là vô ích. Hãy luôn gắn bó với họ dù bất cứ chuyện gì sảy ra. Cuộc sông thật vô nghĩa nếu như ta không có những ngưòi bạn và những tình bạn đẹp……!


BÀI HỌC CUỘC SỐNG: SẮC MÀU CỦA CUỘC SỐNG

Cuộc sống của chúng ta luôn tồn tại sự ganh ghét hay phân biệt giàu sang, mạnh yếu. Vậy bạn rút ra được bài học gì cho bản thân sau khi nghe câu chuyện của những sắc màu. Mỗi người tồn tại đều đáng được trân trọng, mỗi người đều có sự đóng góp cho sự tồn tại của thế giới. Hãy cùng tôn trọng lẫn nhau



Có một ngày những sắc màu của thế giới này bắt đầu tranh luận với nhau xem ai có gam màu đẹp nhất, quan trọng nhất, hữu dụng nhất và được yêu thích nhất.
Xanh lá cây nói lớn: “Tôi là quan trọng nhất. Tôi luôn là dấu hiệu của sự sống và hy vọng. Tôi được chọn cho màu của cỏ cây, hoa lá. Không có tôi, tất cả mọi loài trên thế gian này sẽ không thể nào tồn tại. Cứ hãy nhìn về cánh đồng đằng xa kia, bạn sẽ thấy một màu xanh bạt ngàn của tôi”.
Xanh dương chen vào: “Vậy bạn có nghĩ về trái đất. Hãy nghĩ về bầu trời và đại dương xem sao. Nước chính là nguồn sống cơ bản nhất cho trái đất, được tạo ra bởi những đám mây hình thành bởi những vùng biển rộng lớn này. Hơn nữa, bầu trời mang màu sắc của tôi sẽ cho khoảng không rộng lớn, hòa bình và sự êm ả”.
Màu vàng cười lớn: “Ôi các bạn đừng quan trọng hóa. Hãy thực tế hơn, tôi đem lại tiếng cười, hạnh phúc và sự ấm áp cho thế giới của thế gian. Xem nhé, mặt trời màu vàng, mặt trăng màu vàng và các vì sao cũng màu vàng. Mỗi khi bạn nhìn vào một đóa hướng dương, bạn sẽ cảm thấy cả thế giới này đang mỉm cười trước mắt. Không có tôi cả thế giới này sẽ không có niềm vui và tiếng cười”.
Màu cam lên tiếng nói: “Tôi là gam màu của sự khoẻ khoắn và sức mạnh. Mặc dù lượng màu của tôi không nhiều bằng các bạn, nhưng tôi mới đáng giá nhất vì tôi là nhu cầu thiết yếu của sự sống. Tôi mang đến hầu hết các vitamin quan trọng nhất như cà rốt, cam, xoài, bí ngô, đu đủ …Tôi không ở bên ngoài nhiều nhưng khi bình minh hay hoàng hôn xuất hiện đó chính là màu sắc của tôi. Ở đây có ai sánh kịp được với vẻ đẹp ấy không ?”.
Màu đỏ không thể nhịn được cũng nhảy vào cuộc: “Tôi là máu, cuộc sống này không thể tồn tại nếu không có tôi. Tôi là màu sắc của sự đe dọa nhưng cũng là biểu tượng của lòng dũng cảm, sự mạnh mẽ. Tôi mang lửa đến cho con người ở khắp hành tinh, tôi sẵn sàng chiến đấu vì mục đích cao cả. Không có tôi, trái đất này sẽ trống rỗng. Tôi là sắc màu của tình yêu và đam mê, của hoa hồng đỏ, của hoa anh túc của sức sống mạnh mẽ”.
Màu tím bắt đầu vươn lên góp tiếng: “Còn tôi, tôi tượng trưng cho quyền lực và lòng trung thành. Vua chúa đã chọn tôi vì tôi là dấu hiệu của quyền năng và sự xuất chúng. Không ai dám chất vấn tôi, họ luôn nghe lệnh và thi hành!”.
Cuối cùng, màu chàm lên tiếng, không ồn ào nhưng đầy quyết đoán: “Hãy cùng nghĩ đến tôi. Tôi là sắc màu của sự im lặng và hầu như không ai chú ý đến tôi. Nhưng nếu không có tôi thì các bạn cũng chỉ là vẻ đẹp bên ngoài mà thôi. Tôi tượng trưng cho suy nghĩ và sự tương phản, bình minh và đáy sâu của biển cả. Các bạn phải cần đến tôi để cân bằng cho vẻ bề ngoài của các bạn. Tôi chính là vẻ đẹp tiềm tang bên trong”.
Và cứ thế các sắc màu cứ tiếp tục tranh luận, thuyết phục màu khác về sự vượt trội hơn của mình. Bỗng một ánh chớp sáng lóe trên nền trời, âm thanh dữ dội của sấm sét và mưa bắt đầu rơi. Các sắc màu đều sợ hãi đứng nép sát vào nhau để tìm sự ấm áp.
Mưa nghiêm nghị nói: “Các bạn thật là ngu ngốc khi chỉ cố gắng vật lộn với chính các bạn. Các bạn không biết rằng các bạn được tạo ra từ một mục đính thật đặc biệt, đồng nhất nhưng cũng khác nhau? Các bạn đều là những màu sắc thật tuyệt vời. Thế giới này sẽ trở nên nhàm chán nếu thiếu một trong các bạn đó. Nào, bây giờ hãy cùng nắm lấy tay nhau và bước nhanh đến tôi”.
Các màu sắc cùng nắm lấy tay nhau và tạo thành những màu sắc đa dạng trên nền trời.
Mưa tiếp tục: “Và từ bây giờ, mỗi khi trời mưa tất cả các bạn sẽ cùng nhau vươn ra bầu trời bằng chính màu sắc của mình và phải hợp lại thành vòng để nhắc nhở rằng các bạn phải luôn sống trong hòa thuận, và ta gọi đó là cầu vồng. Cầu vồng tượng trưng cho niềm hy vọng của ngày mai, đó chính là các bạn”.
Và cứ như thế mỗi khi trời mưa, để gội rửa thế giới này, trên nền trời sẽ ánh lên những sắc cầu vồng làm đẹp thêm cho cuộc sống, để nhắc nhở chúng ta phải luôn luôn tôn trọng lẫn nhau, luôn biết trân trọng nhau.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: CÔ GÁI Ở CỬA HÀNG BÁN ĐĨA CD

Bạn đã bao giờ hối hận vì những chuyện đã qua. Có những câu chuyện, những bài học trong cuộc sống phải khi bạn đã bước qua, thời gian, thời gian sau đó chợt làm bạn nhận ra những sự thật đáng ngờ làm bạn phải hối tiếc. Hãy trân trọng những món quà dù là nhỏ nhất trong cuộc sống của bạn.


Có một chàng trai mắc phải căn bệnh ung thư. Chàng trai mới 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Ngày qua ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của cha mẹ. Vì vậy, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Sau rất nhiều lần thuyết phục, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai ra ngoài và đi dọc con phố – con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ – từ cửa hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cửa hàng bán đĩa CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành, tỏa nắng – và chàng trai nhận ra đó chính là ‘tình yêu từ ánh mắt đầu tiên’.
Chàng trai bước vào cửa hàng và lại gần cái bàn - nơi cô gái đang ngồi.
Cô gái ngẩng mặt lên hỏi:
– Tôi có thể giúp gì được cho anh? – Cô gái mỉm cười nhẹ nhàng và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
– Ơ.. – Chàng trai lúng túng – Tôi muốn mua một chiếc đĩa CD…
Chàng trai chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền cho cô gái.
– Anh có cần tôi gói lại không? – Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc đĩa CD đi vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD trên tay đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và ra về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng ghé qua cửa hàng, mua một chiếc đĩa CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh như thường lệ. Những chiếc CD đó, chàng trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ kéo. Anh rất ngại ngùng, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái ấy. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp ấy.
Và ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai trở lại cửa hàng bán đĩa CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói như thường lẹ, anh đã rón rén để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi anh cầm chiếc CD ra về.
Vài ngày sau sau đó …
‘Reeeeng!…’
Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại, giọng nói nhẹ nhàng:
– Alô, ai vậy?
Đầu dây bên kia là cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ vì xúc động đã bật khóc.
– Nó………. đã mất rồi…hôm qua.
Im lặng một hồi lâu. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi tắt máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai của mình. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ kéo. Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng đĩa CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra.
Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc và mở thử ra.
Bên trong hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi dòng chữ: ‘ Chào anh, anh dễ thương lắm đấy- Jacelyn.’
Bà mẹ mở thêm một chiếc đĩa CD nữa. Lại thêm một mảnh giấy: ’ Chào anh, anh có khỏe không? Mình làm bạn nhé? – Jacelyn.’
Một chiếc CD nữa, một chiếc nữa và rất nhiều chiếc đĩa nữa… Trong mỗi chiếc lại là một mảnh giấy…
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở những món quà mà cuộc sống đem lại.


BÀI HỌC CUỘC SỐNG: 10 QUY TẮC VÀNG CHO MỘT TÌNH BẠN ĐẸP (PHẦN 2)

Trong cuộc sống có những mối quan hệ hờ hững nhưng cũng có những mối quan hệ quan trọng với bạn, đóng vai trò hết sức ý nghĩa trong cuộc sống của bạn. Và làm thế nào để duy trì mối quan hệ mà bạn cho là quan trọng với bản thân. Để có được tình bạn đẹp và người bạn đích thực không phải dễ dàng. Bạn cần rất nhiều nỗ lực để cùng xây dựng một tình bạn đẹp và bền vững qua thời gian.


6. Luôn luôn trung thực với mọi người.

Bạn phải luôn luôn trung thực với bạn bè, ngay cả khi bạn không đồng tình với việc làm họ. Ví dụ, bạn không thích thói quen hút thuốc, hoặc sự lười biếng trong việc học,... của một người bạn thân, hãy góp ý thẳng thắn, cho dù cậu ấy có làm cậu ấy phật ý như thế nào. Người bạn thực sự như chiếc gương, họ thường nói với bạn những gì bạn biết nhưng không muốn tin hay cả những điều bạn không biết.

7. Tha thứ và vị tha.

Bạn bè trong cuộc sống riêng cũng phải đối mặt với những công việc và khó khăn trong cuộc sống thường ngày mà không thể đến bên bạn thường xuyên. Đôi khi, họ có thể bỏ lỡ những sự kiện quan trọng của cuộc đời bạn, nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng họ đã quên hay lờ đi và giữ trong lòng một mối ác cảm. 

8. Hãy xin lỗi mọi lúc có thể.

Bạn có thể mắc sai lầm trong tình bạn, giống như bạn phạm sai lầm trong những mối quan hệ khác. Hãy tìm hiểu để nói lời xin lỗi khi cần thiết. Hãy xin lỗi và sửa sai một cách chân thành, chắc chắn những người bạn thân của bạn sẽ không nỡ lòng giận bạn quá lâu. 

9. Không ganh ghét.

Trong cuộc sống ghen tỵ là kẻ thù tồi tệ nhất của bất kỳ một mối quan hệ nào dù là tình yêu hay tình bạn. Dù mối quan hệ của hai bạn như thế nào, bạn đừng bao giờ nên để cái tôi của bạn đi theo hướng này. Tình bạn là mối quan hệ bình đẳng và hãy trân trọng thay vì ganh tỵ và nghĩ những điều không hay về bạn ấy.  

10. Giúp bạn bè của bạn mà không cần họ trả ơn.

Luôn luôn giúp đỡ bạn bè khi họ ấy cần. Tuy nhiên, đừng làm điều này với  hy vọng mình sẽ được giúp lại, hoặc được đền đáp một cách xứng đáng. Đó sẽ không phải là tình bạn nữa. Tình bạn không có chỗ cho vụ lợi, toan tính và những suy nghĩ ích kỷ của bản thân.  


BÀI HỌC CUỘC SỐNG: 10 QUY TẮC VÀNG CHO MỘT TÌNH BẠN ĐẸP (PHẦN 1)

Trong cuộc sống có những mối quan hệ hờ hững nhưng cũng có những mối quan hệ quan trọng với bạn, đóng vai trò hết sức ý nghĩa trong cuộc sống của bạn. Và làm thế nào để duy trì mối quan hệ mà bạn cho là quan trọng với bản thân. Để có được tình bạn đẹp và người bạn đích thực không phải dễ dàng. Bạn cần rất nhiều nỗ lực để cùng xây dựng một tình bạn đẹp và bền vững qua thời gian.


1. Biết lắng nghe tâm tư của bạn.

Nếu bạn chỉ nói mà không biết lắng nghe, chắc chắn bạn sẽ có rất ít bạn bè. Bạn nên lắng nghe tâm tư tình cảm của người bạn mà bạn yêu quý. Và lắng nghe cũng thể hiện bạn là một người bạn đích thực. 

2. Luôn chọn bạn bè một cách khôn ngoan.

Có một câu nói: “Hãy tìm bạn, đừng tìm bè”. Đừng chọn những bạn bè sẽ làm bạn xấu xí tâm hồn bạn, hoặc đó chỉ là những người có thể đi ăn chơi nhậu nhẹt cùng bạn, rồi đến khi gặp khó khăn thì tắt máy và không quan tâm. Hãy làm bạn với người bạn thực sự có thể gắn bó với bạn.  

3. Tin tưởng vào linh cảm của chính mình.

Bạn phải luôn tin vào linh cảm của bản thân khi làm bạn với một người. Đừng để những lời nói và suy nghĩ của người khác làm ảnh hưởng đến tình bạn của hai người hoặc khiến bạn hiểu lầm và trách móc người bạn của mình. 

4. Dành thời gian nhiều hơn cho bạn bè

 Chúng ta đều bận rộn suốt cả ngày, và bạn không thể dành nhiều thời gian để hỏi thăm, quan tâm bạn bè. Vì vậy hãy dành nhiều thời gian hơn để có những tình bạn đẹp trong cuộc sống.  
5. Luôn tôn trọng bạn bè và bí mật của họ
Đôi khi cách duy nhất để tôn trọng bạn bè của bạn là tôn trọng quyết định của họ, ngay cả khi bạn không thấy điều đó là hợp lý. Ví dụ, bạn không hề thích cô bạn thân của mình hẹn hò với anh chàng đó, nhưng bạn nên tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy bởi vì đó là chàng trai làm cho bạn thân của bạn  vui vẻ và hạnh phúc. Và chắc chắn bạn có thể hiểu, không phải ai cũng có thể là điều mà anh/cô ấy chia sẻ những bí mật thầm kín của mình, nếu bạn là người ấy, hãy tôn trọng và giữ bí mật nhé.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: DẠY CON TRẺ CÓ ĐƯỢC TÌNH BẠN TÍCH CỰC

Trong suốt những năm nuôi dạy con cái, bạn bè là một trong những người quan trọng nhất cấu thành nên tính cách trong cuộc sống của một đứa trẻ. Nhiều tính cách trẻ em được hình thành bởi tình bạn mà trẻ có được trong suốt cuộc đời của mình. Trên thực tế, các nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng trẻ em không chia sẻ mối liên kết chặt chẽ với bạn bè trong suốt những năm vị thành niên có thể sẽ có cảm giác chán nản và luôn cố gắng che giấu sự cô đơn. Tuy nhiên, trẻ em cũng có thể hình thành mối quan hệ tình bạn cả tích cực và tiêu cực.
Chính vì vậy, trẻ phải học hỏi không chỉ làm thế nào để có bạn bè trong suốt thời thơ ấu mà còn làm thế nào để hình thành tình bạn tích cực với các bạn đồng trang lứa của mình. Là bậc cha mẹ, có một số cách để chúng ta có thể giúp bé yêu của mình có được tình bạn tích cực.



Trẻ trước khi đến trường.

Hầu hết những đứa trẻ trước tuổi đến trường đều tìm hiểu hành động và phản ứng trong các mối quan hệ bằng cách quan sát hành động của các thành viên trong gia đình. Những năm trước khi đến trường là quãng thời gian quan trọng nhất cho sự phát triển của trẻ, trẻ em có thể được nhận được quan tâm lớn lẫn nhau của các thành viên trong gia đình như cha mẹ, anh, chị, em ruột. Lắng nghe, mỉm cười và thể hiện sự quan tâm tới cuộc trò chuyện của trẻ là một khởi đầu tuyệt vời. Điều này cho thấy đối với con trẻ tình cảm và mối quan tâm quan trọng như thế nào. Đây cũng là những năm tháng tuyệt vời để thể hiện sự chia sẻ quan trọng như thế nào. Bạn có thể chia sẻ thời gian cho gia đình, nơi mà tất cả mọi người quan tâm lẫn nhau như một nhóm và chia sẻ nhiều thứ (một câu chuyện hay đồ chơi yêu thích) với một thành viên khác trong gia đình.
Việc phụ huynh chọn nơi găp gỡ cho con cái của mình và kết bạn bè là rất quan trọng, chẳng hạn như công viên hay khu vực chơi khác mà có sự giám sát của người lớn, nơi trẻ em có thể gặp gỡ những người bạn khác tuổi. Hoặc có lịch trình một ngày vui chơi với những đứa trẻ gần với tuổi của con, bạn có thể làm điều này cùng với các phụ huynh khác mà bạn biết, các thành viên trong gia đình, hay hàng xóm của bạn. Điều này sẽ cung cấp kinh nghiệm và là một cơ hội cho con bạn tìm hiểu các kỹ năng xã hội và tương tác cần thiết trong suốt những năm học sau này.

Những điểm cần lưu ý:

Dạy bằng ví dụ thực tế là một cách giúp lắng nghe tốt cho con bạn và các thành viên khác trong gia đình.
Tổ chức một “ngày vui chơi” với những đứa trẻ khác, những người gần với lứa tuổi của trẻ.
Sắp xếp thời gian chia sẻ với gia đình với con trẻ, và dạy cho trẻ biết tầm quan trọng của việc chia sẻ.
Trẻ từ lớp mẫu giáo đến lớp 3
Khi con của bạn tìm kiếm  được những người bạn để hình thành một tình bạn tích cực thì kết bạn với các bạn cùng lớp điều này sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Tuy nhiên vẫn còn có những  cách cho con của bạn để tạo ra tình bạn an toàn hơn với những người chia sẻ cùng tính cách giống nhau hoặc lợi ích tương tự.
Cho phép con trẻ tham gia vào một câu lạc bộ ở trường, chơi thể thao hoặc các hoạt động ngoại khóa khác chương trình. Bạn cũng có thể cho con tham gia vào các sự kiện trong khu vực trẻ sinh sống, ngoài giờ học, các hoạt động mà con bạn tỏ ra thích thú.
Những điểm cần lưu ý:
Khuyến khích trẻ tham gia vào các câu lạc bộ mà trẻ tỏ ra quan tâm và thích thú ở trường.
Cung cấp cho trẻ một danh sách các phẩm chất của một người bạn tốt bằng hình thức chia sẻ.
Cho phép trẻ tham gia vào các sự kiện cộng đồng mà trẻ quan tâm và yêu thích.

Trẻ từ lớp 4 đến lớp 6

Trong suốt các năm học hầu hết trẻ có một số bạn bè và hai hay ba người bạn thân ngoài xã hội. Có lẽ con bạn ở lứa tuổi này có vẻ cần một số gợi ý về làm thế nào để giữ một mối quan hệ tích cực. 
Những điểm cần lưu ý:
Hỗ trợ trẻ khi cần thiết.
Tốt với bạn bè của chúng như chúng hành động.
Bạn sẽ là người đầu tiên xuất hiện tại một buổi tụ tập và là người cuối cùng về nhà.
Cười đùa với trẻ nhiều hơn và vui vẻ với những người xung quanh.
Luôn tươi cười với những người  xung quanh bạn và trẻ.
Luôn luôn sẵn sàng chia sẻ với con trẻ.
Sẵn sàng giúp bạn bè của bản thân và con.
Mời bạn bè làm một cái gì đó cùng nhau cho những đứa con của mình.
Thể hiện sự quan tâm tới những gì bạn bè làm.

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: TÌNH BẠN CHÂN THÀNH

Có người từng nói “Tình bạn giống như một thân cây; lời nói và sự giúp đỡ chân thành chính là những giọt sương tưới mát cho thân cây ấy”. Tình bạn bạn chân thành giống như một hạt giống gieo vào tâm hồn niềm an ủi, niềm khích lệ và sức mạnh lúc khó khăn trong cuộc sống.

Để nói về tình bạn, mời quý thính giả cùng lắng nghe một câu chuyện sau đây:



Có một câu chuyện thật xảy ra tại một cô nhi viện ởmiền nam Việt Nam, đó là thời điểm cuộc chiến tranh ở Việt Nam đi vào thời kỳ ác liệt. Do sự ném bom dữ dội của máy bay, một quả bom đã rơi trúng vào cô nhi viện này, một vài đứa trẻ và một nhân viên đã chết vì quả bom ấy. Máy đứa trẻ khác thì bị thương. Trong đó có một cô bé bị chảy máy rất nhiều, vết thương lại rất nghiêm trọng.
May mắn là không lâu sau đó có một nhóm y tế đã tới cô nhi viện này. Một nữ bác sĩ đã tiến hành cấp cứu. Vì mất máu quá nhiều, cô bé lại cần được truyền máu, nhưng trong số dụng cụ y tế ít ỏi mà họ có thể mang theo được, lại không có máu để truyền cho cô bé. Không còn cách nào khác, bác sĩ quyết định kiểm tra máu của tất cả những người có mặt tại hiện trường, cuối cùng phát hiện được vài đứa trẻ có nhóm máu trùng với nhóm máu của cô bé.
Nhưng một vấn đề khác lại nảy sinh, cả bác sĩ và cô y ta đều chỉ biết nói một ít tiếng Việt và tiếng Anh, mà những người làm việc trong Cô nhi viện này lại chỉ hiểu được tiếng Việt. Thế là, người bác sĩ đã cố gắng dùng hết vốn tiếng Việt ít ỏi của mình, kết hợp với những động tác ra dấu bằng tay nói với mấy đứa trẻ: "Bạn của các em bị thương rất nặng. Bạn ấy cần máu, bạn rất cần được các em truyền máu cho bạn ấy!".

Cuối cùng, các em nhỏ đều gật gật đầu, dường như đã hiểu được yêu cầu của người bác sĩ, nhưng trong mắt lại ẩn chứa một nỗi sợ hãi! Không ai trong số các em nhỏ lên tiếng, và không có ai giơ tay lên tỏ ý tình nguyện hiến máu. Vị bác sĩ hoàn toàn không ngờ lại xảy ra tình huống như thế này. Sững sờ trong giây lát, vì sao các em lại không chịu hiến máu cứu lấy người bạn của mình? Lẽ nào các em không hiểu những gì bà vừa nói ư! Đột nhiên một cánh tay nhỏ chầm chậm đưa lên, nhưng vừa đưa lên được nửa chừng thì đã vội bỏ xuống lại, một lúc sau lại đưa lên, và không bỏ xuống nữa.
Vị bác sĩ rất vui mừng, ngay lập tức đưa cậu bé đến nằm trên giường. Cậu bé nằm thẳng trên giường, nhìn ống kim đang từ từ đâm vào cánh tay nhỏ bé của cậu, nhìn dòng máu đỏ đang được hút ra từng chút từng chút một. Nước mắt bỗng nhiên lăn xuống trên má cậu. Vị bác sĩ bắt đầu cảm thấy hoang mang, vì bà nghĩ nhất định thao tác lấy máu của mình đã có nhầm lẫn gì rồi, nhưng sai lầm ở đâu? Mũi kim không thể nào khiến cậu bé đau đớn đến  như vậy. Đến lúc này, một y tá người Việt chạy vào Cô nhi viện. Vị bác sĩ này kể lại sự việc cho người y tá Việt Nam.
Người này liền cúi xuống nhẹ nhàng nói chuyện với cậu bé đang nằm trên giường, không lâu sau, đứa trẻ bỗng nhiên lau nước mắt mỉm cười. Thì ra, những đứa trẻ ấy đều hiểu lầm đề nghị của vị bác sĩ nước ngoài, chúng cho rằng bà muốn hút hết máu của một người nào đó trong số các em để cứu lấy cô bé đang bị thương. Vì nghĩ mình sẽ chết sau khi bị hút hết máu, nên cậu bé mới khóc lên như vậy.
Nhưng vị bác sĩ người nước ngoài vẫn cảm thấy thắc mắc: "Nếu biết sau khi hiến máu sẽ phải chết, vì sao cậu bé ấy còn tình nguyện hiến máu cho cô bé kia?" Vị bác sĩ hỏi cô y tá người Việt. Cô y tá hỏi cậu bé trên giường, cậu bé trả lời mạch lạc không chút ngập ngừng. Câu trả lời rất đơn giản, nhưng đã làm xúc động tất cả mọi người có mặt tại đây. Cậu bé nói: "Vì đó là người bạn tốt nhất của con".

Câu trả lời của cậu bé đã làm xúc động tất cả mọi người tại nơi ấy. Đây được xem là hành hành động táo bạo, quyết định dứt khoát và ý nghĩa nhất của cậu bé. Bởi cậu cho rằng lấy máu thì cậu sẽ chết. Cậu phân vân lựa chọn giữa sự sống và cái chết và rối chấp nhận một cái giá thật đắt để cứu lấy bạn bè. Hành động đó cho thấy một tấm lòng lương thiện và tình cảm chân thành của cậu bé dành cho bạn bè.

Chúng ta cũng vậy, trong cuộc song, chúng ta luôn hi vọng có người đứng cạnh mình trong những lúc khó khăn nhưng nếu để lựa chọn, liệu có mấy người can đảm như cậu bé? Hành động của cậu bé thật đáng để chúng ta suy nghĩ trong một cuộc sống bộn bề. Tình cảm chân thành, không nhất thiết phải được chứng minh bằng cái chết nhưng chúng luôn hiện diện trong mỗi việc làm.
Nhà triết học Francis Bacon từng nói rằng: “thiếu tình bạn chân thành mới là sự cô đơn đáng sợ nhất, không có tình bạn, thế giới này chỉ là một mảnh đất hoang vu trống trải”.
Qua câu chuyện vừa rồi, chúng tôi hi vọng, quý vị sẽ rút ra cho mình một bài học quý giá, tìm được cho mình một tình bạn chân thành hoặc nâng niu những người bạn mà quý vị đang có, quý vị nhé! 

DANH NGÔN TÌNH BẠN HAY VÀ Ý NGHĨA TRONG CUỘC SỐNG

Cuộc sống quanh ta luôn chứa đựng những điều thật ý nghĩa. Và có được một tình bạn trân thành chính là một trong những điều ý nghĩa nhất mà bạn có. Và khi thời gian qua đi, chúng ta rút ra được những bài học gì cho chính bản thân để cuộc sống càng thêm phần ý nghĩa. Hãy cùng chia sẻ những câu nói hay và ý nghĩa về tình bạn để nó chính là bài học cho tình bạn lâu dài của bản thân bạn nhé!
1, Thử thách của tình bạn là sự trợ giúp lẫn nhau trong nghịch cảnh và hơn thế, trợ giúp vô điều kiện.
-Theo Mahatma Gandhi –  
2, Một người bạn trung thành là tuyến phòng thủ mạnh mẽ và người tìm thấy anh ta đã tìm thấy một báu vật.
–Theo Louisa May Alcott –  
3, Tình bạn nhân đôi niềm vui và chia sẻ nỗi buồn.
– Theo Khuyết Danh –  
4, Để có bạn bè, đầu tiên bạn phải làm một người bạn đã.
– Theo Elbert Hubband –  

5, Mất đi một người bạn cũng như mất đi một cánh tay. Thời gian có thể chữa lành nỗi đau nhưng sự thiếu hụt không bao giờ được lấp đầy.


Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: MỘT VIỆC TỐT DÙ NHỎ CŨNG CÓ Ý NGHĨA RẤT LỚN

Cuộc sống quanh ta thật sự còn rất nhiều điều tốt đẹp. Một hành động nhỏ nhoi có thể với người này nó không là gì cả nhưng đối với người khác, có lẽ nó là cả một sự sống, là cả một niềm hạnh phúc. Chúng ta rút ra được bài học gì từ việc đó. Đơn giản thôi. Rằng hãy trân trọng những điều tốt đẹp dù chỉ là nhỏ nhặt trong cuộc sống của chúng ta



Một ngày kia, Minh đang trên đường từ trường trở về nhà sau buổi học. Dọc đường cậu thấy một cậu bé cũng trạc tuổi như cậu đang đi phía trước làm rớt bọc đồ mang trên vai, trong đó rơi ra rất nhiều sách vở, còn có cả hai chiếc áo len, một đôi găng tay, một cây gậy chơi bóng chày và một máy thu băng. 
Minh giúp cậu ta nhặt các thứ vung vãi trên đường. Và do cả hai cùng đi về một hướng nên Minh mang giúp cậu ta một ít đồ đạc. Vừa đi vừa nói chuyện, Minh được biết cậu ta tên Nam, rất mê các trò chơi điện tử, đang gặp phải rất nhiều rắc rối (học dở tệ) với các môn học ở trường, và vừa chia tay với bạn gái. 
Theo con đường họ đến nhà Nam trước, Minh được cậu ta mời vào nhà uống nước và xem một số bộ phim truyền hình. Buổi trưa hôm đó trôi qua tương đối dễ chịu với những trận cười đùa nho nhỏ và những cuộc nói chuyện tâm tình giữa hai người. 
Sau đó Minh trở về nhà. Từ đó cả hai tiếp tục gặp nhau, thi thoảng ở trường hoặc cùng đi ăn trưa... Rồi cả hai cùng học cấp II, cùng vào một trường cấp III và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè trong suốt thời gian nhiều năm sau đó. 
Khi những năm dài đằng đẵng ở trường trung học kết thúc, ba tuần lễ trước ngày tốt nghiệp, Nam bảo rằng cậu có chuyện cần nói với Minh. Nam nhắc lại cái ngày cách đây nhiều năm khi họ lần đầu tiên gặp nhau trên đường đi học về.

"Minh, có bao giờ cậu tự hỏi vì sao tớ mang vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?". Nam hỏi và rồi tự giải đáp: "Bữa đó tớ dọn dẹp sạch sẽ ngăn tủ cá nhân của mình tại trường vì tớ không muốn để lại một đống hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đã đánh cắp một lượng thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trên đường về nhà để tự tử. 
Nhưng sau khi gặp cậu, nói chuyện cười đùa với cậu, tớ đã nhận ra rằng nếu tớ tự giết chết mình, tớ sẽ mất đi cơ hội vui đùa như đã có với cậu và có thể sẽ còn mất rất nhiều cơ hội sau đó nữa. Cậu thấy đấy Minh, khi cậu giúp tớ nhặt những đồ vật rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thật ra đã giúp tớ còn nhiều hơn việc đó. Cậu đã cứu sống cả cuộc đời tớ".

Thứ Sáu, 6 tháng 10, 2017

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: AI NGU HƠN AI

Bạn đã bao giờ bị gọi là ngu chưa? Khi bị gọi như vậy bạn có buồn không? Có tìm cách để chứng minh mình không phải. hãy cùng theo dõi câu chuyện để xem cậu bé trong câu chuyện xử lý ra sao nhé.
Câu chuyện trong lớp

Mới đây một thầy giáo nhận ra rằng trong lớp mà ông dạy có một cậu bé luôn luôn bị bắt nạt và bị chửi là ngu. Ông đã hỏi những đứa còn lại lý do mà lại luôn gọi cậu bé là ngu.
Một đứa bé nhanh nhảy đáp:
- Thì nó đúng là ngu thật mà thầy. Thầy làm một phép thử mà xem, nếu thầy đưa cho nó đồng xu to 5 rúp và đồng xu nhỏ 10 rúp, thì nó sẽ chọn đồng 5 rúp, vì nó nghĩ đồng 5 rúp có kích thước to hơn thì là tốt hơn.
Không tin thấy nhìn nhé:
Một cậu bạn trong nhóm giơ 2 đồng xu và cho cậu kia chọn. cậu ta vẫn chọn đồng 5 rúp.
Thầy giáo sửng sốt hỏi:
Sao em lại chọn 5 rúp mà không chọn 10 rúp?
- đồng 5 rúp to hơn hẳn mà thầy.
Khi Tan trường, thầy tiến lại chỗ cậu bé hỏi lại:
Chẳng nhẽ em không thể hiểu được đồng 5 rúp chỉ to hơn về mặt kích thước, nhưng đồng 10 rúp thì em có thể mua được nhiều thứ hơn?
Câu bé nhanh nhảu đáp:
- lần sau chúng nó sẽ không cho em nữa nếu em lấy đồng 10 rúp .

Chắc chắn khi đọc đến đây bạn sẽ thấy cậu bé kia tỏ ra ngờ nghệch mà không hẳn là vậy. Người ta thường nói: "Ngu mà tỏ ra nguy hiểm thì không có gì phải sợ, đáng sợ là người nguy hiểm mà tỏ ra ngu". Vì vậy, đừng xem thường người đối diện với bạn. Bởi người đối diện với bạn chưa chắc đã ngu như bạn nghĩ... Truyện cực ngắn về đồng xu khiến bạn xem xét lại cách nhìn đối với người đối diện...

BÀI HỌC CUỘC SỐNG: THÔNG MINH HƠN NGƯỜI

Thông minh là vô cùng tốt nhưng sự thông minh đó sẽ tốt hơn nếu dùng đúng lúc đúng nơi. Nếu ta dùng sự thông minh của mình để xem thường người khác thì điều gì sẽ xảy ra?
Câu chuyện trên sông

Chung một chiếc thuyền ở giữa sông có 1 anh chàng tiều phu và một học giả. Học giả tự nhận nghĩ là mình hiểu biết sâu rộng còn anh tiều phu chỉ biết đốn củi nên đã đề nghị chơi trò đoán chữ cho đỡ nhàm chán. Họ cá cược với nhau là nếu anh tiều phu thua thì phải trả 5 đồng còn nếu học giả thua trả 10 đồng. Đầu tiên, tiều phu ra câu đố:
"Vật gì ở dưới sông nặng một ngàn cân, nhưng khi lên bờ chỉ còn có mười cân?".
Học giả vận dụng hết những hiểu biết của mình để giải câu đó nhưng không được. Cuối cùng vị học giả bắt buộc phải đưa cho anh tiều phu 10 đồng. Sau đó ông hỏi lại anh chàng tiều phu xem đáp án là gì.
Anh tiều phu trả lời :
"Tôi cũng không biết!" và đưa cho học giả 5 đồng.
"Thật ngại quá, tôi kiếm được năm đồng rồi." vị học giả đã vô cùng sửng sốt.


Trong cuộc sống, nhiều người hay tỏ vẻ là mình trí tuệ, thông minh hơn người và tỏ vẻ coi thường những người ít học, học thấp hơn họ. Nhưng đôi lúc chính sự tự tin của họ đã dẫn họ vào một tình huống trớ trêu. Họ không biết một điều rằng "thông minh sẽ hại thông minh", người quá thông minh và tinh tướng nhiều khi sẽ tự hại lấy mình vì quá tự cao. Bởi vậy hãy làm một người khiêm tốn đáng được tôn trọng.


BÀI HỌC CUỘC SỐNG: Ổ BÁNH MỲ SẺ CHIA

Trong cuộc sống của chúng ta. Có những tình bạn đẹp như thế. Có những tình bạn họ chia sẻ cho nhau mọi vui buồn, khó khăn khổ cực họ đầu cùng nhau chia sẻ. Tình bạn đó thật đáng quý. Tình bạn đó làm cho cuộc sống quanh ta tươi đẹp hơn



Con học cạnh một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có những sự lựa chọn khác nhau...
  Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc chúng là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Chúng học trường đại học bên kia đường.
"Bữa sáng là bữa của vua...". Tivi cũng tuyên truyền mọi người nên ăn sáng để có sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt là để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.
Một sáng nọ tôi dậy sớm, ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá.

Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm sâu đi ra. Họ dừng lại bên hàng bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng cất lên từ 1 cậu bạn: "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu". Cậu kia ngạc nhiên hỏi: "Sao lại thế?". Rồi như chợt nhớ ra, cậu "à" lên một tiếng nhỏ nhẹ. Nhận lấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi và đưa một nửa cho bạn: "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi là ổ bánh to đùng này". Cậu nháy mắt, rồi cười hồn nhiên.
Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau tiến về phía trường học. Tôi bồi hồi trông theo họ. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một chiếc khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa chợt khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.
Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.