Mỗi chúng ta, không ít
thì nhiều ắt hẳn đều có những người bạn. Nhưng trong số đó, liệu có phải tất cả
đều là người mà bạn cần. Liệu tất cả họ đều là những người sẽ không bỏ bạn mà
đi lúc khó khăn, hoạn nạn hay những lúc vui buồn. Và để có được những người bạn
như thế, chúng ta phải nâng niu giữ gìn nếu không họ cũng sẽ như những hạt cát
rất dễ dàng tuột khỏi lòng bàn tay ta.
Ở một ngôi làng nhỏ có một
chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, nhanh nhẹn và tốt bụng.
Đặc biệt hơn, chú có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế
nhưng, chú lại rất hay buồn rầu, vì luôn cảm thấy mình thiếu bạn...
Một ngày kia, cậu bé lang thang một mình dọc
theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:
- Chán quá đi...Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có
ai làm bạn với ta và coi ta là bạn...!!!
Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối
xuống xem, chú nhìn thấy một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc.
Chú chỉ định bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và đi đi tiếp. Bất thình
lình, con sò bỗng cất tiếng nói:
- Bạn ơi! Hãy thả tôi về với biển. Tôi không
có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!!
Cậu bé ngạc nhiên, sợ hãi, nhưng cũng cảm thấy
thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:
- Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng
bạn hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang rất buồn chán vì không có bạn
bè!
Con sò cất tiếng trả lời cậu bằng một giọng
nói chậm rãi, nhẹ nhàng:
- Hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm
một nắm cát đầy. Bạn biết không, những hạt cát trong lòng bàn tay của bạn cũng
giống như bạn bè của bạn vậy. Nếu bạn càng siết chặt thì chúng càng rơi ra nhiều
hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay, được giữ chặt trong đó mới còn
lại mà thôi. Đó chính là những người bạn mà chúng ta cần. Nhưng, những hạt cát
này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và
ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm
chân thành của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa bạn đâu.
Chú bé im lặng, thả con sò về lại với biển mà
không nói lời nào...Chú trở về nhà và vẫn còn suy ngẫm về nhũng điều sò nói.







0 comments:
Đăng nhận xét